Chương 12

Khả Nhi không nói được điều gì nữa. Suy nghĩ lúc ấy của cô thực sự không đạt được đến độ sâu như ông Trương. Cô chỉ nghĩ phải làm thế nào để kiếm tiền. Không biết sau khi biết rằng suy nghĩ của cô lúc ấy vô cùng nông cạn như vậy, ông ấy có thất vọng không nữa?

Ông Trương đích thân tiễn Khả Nhi ra tận cổng. Ở cổng công ty, Khả Nhi bất ngờ gặp Từ Quang Tông:

-Ớ, sao cậu lại ở đây?

-Tớ đến để đón cậu!- Từ Quang Tông bước lên trước, cúi đầu lịch sự chào ông Trương.

Ông Trương nhìn lướt qua Từ Quang Tông rồi quay sang bảo Khả Nhi:

-Những điều chú vừa nói cháu cứ suy nghĩ đi. Nếu như cháu không muốn phải xa cách với bạn trai, công ty chú có thể nhận cả hai vào làm việc và giải quyết vấn đề đăng kí hộ khẩu cho các cháu.

Muốn đăng kí được hộ khẩu ở Bắc Kinh chẳng phải điều đơn giản, thế nên có thể nói đây quả thực là một điều kiện hấp dẫn. Thế nhưng Khả Nhi chỉ cảm thấy khó hiểu. Cô nhìn Từ Quang Tông, rồi quay sang nhìn ông Trương, bất chợt hiểu ra ý của ông Trương muốn nói. Mặt đỏ lựng lên, Khả Nhi vội vàng giải thích:

– Chú, chú đừng hiểu nhầm! Cậu…cậu ấy là bạn cùng lớp của cháu!

Chú Trương cười ha ha. Đây mới chính là bộ dạng phù hợp với lứa tuổi 19 của cô.

Biết được mục đích đến đây đón mình của Từ Quang Tông, Khả Nhi gần như muốn ôm lấy đầu mà than:

-Không phải chứ?- dưới cái nắng hè như thiêu như đốt thế này mà bảo Khả Nhi đưa cậu ta đi mua quần áo sao?

-Cậu không đồng ý giúp tớ sao?- trong mắt Từ Quang Tông hiện rõ sự thất vọng.

Khả Nhi cảm thấy rất ái ngại. Lúc đó cậu ta đã giúp Khả Nhi đi giao sữa suốt một tháng trời. Khả Nhi chán nản nhìn ra xung quanh. Cây cối hai bên đường như “ủ rũ” dưới ánh mặt trời gay gắt. Trong sự hoang mang, bất chợt Khả Nhi nhớ ra một vấn đề:

-Chiều nay cậu không phải dạy học à?

-Ba đứa nhóc ấy hôm nay phải học bơi, thế nên tớ không phải dạy nữa. Đây là lần đầu tiên tớ đi mua comple nên cần có người để xin ý kiến. Nếu như cậu bận thì thôi vậy!

-Comple?- Khả Nhi kinh ngạc: -Đi mua trong thời tiết này sao?- Khả Nhi hết nhìn ra ánh mắt trời chói chang bên ngoài lại nhìn chiếc áo sơ mi cộc tay mà Từ Quang Tông đang mặc.

Rõ ràng Từ Quang Tông có chút xấu hổ:

– Chỉ còn hơn nửa tháng nữa là vào học rồi, đến lúc ấy sẽ có rất nhiều việc phải làm, tớ sợ lúc ấy lại không có thời gian vào thành phố. Đến tháng 10 là kì bầu cử của hội sinh viên được tổ chức rồi. Tớ chuẩn bị ứng cử chức chủ tịch hội sinh viên.Thế nên…

-À…Khả Nhi gật đầu:-Tớ hiểu rồi!- Người đẹp nhờ lụa mà, chải chuốt cho bóng bẩy một chút mới có thể giành được nhiều phiếu bầu hơn.

Trong quá trình đội cái nắng gay gắt đi mua quần áo với Từ Quang Tông, Khả Nhi đã hiểu ra một chân lí vô cùng quan trọng: Thà nợ tiền còn hơn phải nợ ân tình của người khác. Học sinh nghèo làm sao mua được những bộ quần áo đắt tiền ở những trung tâm cao cấp, chỉ có thể đi đến các khu bán hàng bình dân thôi. Khả Nhi không hiểu vì sao Từ Quang Tông lại nhất định bảo mình đi cùng đến đây, quần áo của cô gần như đều mua ở khu chợ gần trường, thế nên cô không mấy thuộc đường ở trong thành phố. Từ Quang Tông còn thuộc đường hơn cô, dẫn cô đi lòng vòng các con phố bán quần áo khiến cho cô chóng hết cả mặt. Về cơ bản là Từ Quang Tông phải tự chọn lựa quần áo vì Khả Nhi không giỏi trong chuyện chọn lựa quần áo, đặc biệt là quần áo con trai. Về vấn đề quần áo, Khả Nhi cho rằng chỉ cần lựa chọn những bộ đồ rộng rãi, thoải mái là được, những vấn đề khác cô chẳng mấy quan tâm.