Chương 12

Im lặng…

….

….

Vẫn im lặng

….

….

Chỉ vì các trò chơi tạm ngưng hoạt động mà giờ đây, Thiên Di phải “tận hưởng” bầu không khí im lặng này đây. Những người đi ngang qua chỗ Thiên Di, một số người nhìn nó với cặp mắt ngưỡng mộ, một số người nhìn nó với ánh mắt ganh tị …Họ trầm trồ khen ngợi…….mấy tên ngồi cạnh nó, nào là : đẹp trai quá đi, sao mà anh í đẹp thế nhỉ, trông yêu quá đi mất, không biết có bạn gái chưa? ….

Nghe mấy lời nói ngợi khen ấy mà Thiên Di chau mày, nhăn mặt :

_ Có cần mê trai tới vậy không trời !!

…..

_ Em ơi, nhỏ này nói xấu em kìa !

Đột nhiên Vĩnh Khoa hét lên làm mấy cô gái đang đi phía trước quay lại nhìn đắm đuối. Cậu nở nụ cười sát gái rồi nhìn sang Thiên Di :

_ Nhỏ này nói em mê trai kìa .

_ Đúng đó em, anh nghe rõ ràng luôn đó – Bách Nhật nháy mắt với mấy cô gái đó .

_ Em đẹp thế cơ mà, sao có thể mê trai được chứ. – Triết Minh nở nụ cười nữa miệng làm bọn kia đê mê say đắm. Đó là tuyệt chiêu “cua gái” của cậu và không bao giờ tuyệt chiêu ấy không hiệu nghiệm cả.

Triết Minh và Bách Nhật cũng đang tức vì không chơi được trò yêu thích nên không ai bênh vực cho Thiên Di cả. Họ “nhiệt liệt” hưởng ứng rồi ngồi “xem kịch” hay…

Mấy đứa con gái ỏng ẹo “liếc mắt đưa tình” với Vĩnh Khoa, Triết Minh rồi tới Bách Nhật. Hất mái tóc ra phía sau, đứa cao, đẹp và trang điểm đậm nhất đám bước tới chỗ Thiên Di với cái giọng….ớn lạnh :

_ Tôi mà mê trai sao ? Hay là cô xấu xí hơn tôi, thấp bé hơn tôi và ….nhỏ hơn tôi nên ganh tị. Không được mấy anh ấy dòm ngó nên tủi thân à !

Thiên Di nãy giờ chuyển từ ngơ ngơ ngác ngác sang căm phẫn tột đỉnh. Đành tự dựa vào sức mình để “báo thù” .

_ Tôi nói cho chị biết, tôi không hơi đâu mà đi ganh tị với chị, chị khoái mấy tên này lắm ư ? Còn tôi thì không. Sẵn đây, tôi nói cho chị rõ hơn về từng người nhé. Tên này, Trương Vĩnh Khoa – 1 tên biến thái nhất trái đất, vô duyên nhất vũ trụ, nham nhỡ nhất hành tinh. Tên này, Hàn Triết Minh – xấu tính, ở bẩn, ác độc, cũng biến thái luôn. Còn tên này, Vương Bách Nhật – khùng khùng, đáng ghét, chuyên ép buộc người khác, là 1 tên biến thái luôn. Đấy, họ đẹp ở chỗ nào, ở chỗ nào hả ?

Mặt đơ ra, Vĩnh Khoa, Triết Minh và Bách Nhật nhìn nó mà không chớp mắt. Nó nở lòng nào nói “sai sự thật” như thế ! (nhưng đối với Thiên Di, đó là sự thật ^^)

_ Nhỏ này, điên à. Nói linh tinh gì thế hả ? Chắc tại mày không được mấy anh ấy để tâm tới như tao nên mày căm ghét rồi đi nói xấu mấy anh í chứ gì ! Mày mới là đứa mê trai.

Liếc mắt đưa tình với 3 tên đang nhìn Thiên Di không chớp mắt, ả ta ỏng ẹo chỉ trích Thiên Di .

_ Mê trai ? Có cho không mấy tên này tôi cũng không thèm, nếu tôi mà có nhiều tiền, tôi đã cho người đem 3 tên này ra biển quăng cho cá mập ăn rồi.

_ Mày …

_ Sao ? Tôi thì sao ? Ít nhất tôi không – mê – trai như chị !

_ Mày ….mày …. – Mặt ả ta tái nhợt đi , nói không nên lời

_ Mê trai thì nhận đi, có ai nói gì đâu. Thôi bạn chị chờ kìa, đi mau cho tôi nhờ!!

_ Mày …. – Ả ta tức tối vung tay lên tính tán vào má Thiên Di .

Không biết làm thế nào, Thiên Di nhắm tịt mắt lại chờ “lãnh đòn” .

_ Đủ rồi !!

Buông cánh tay ả ta xuống, Vĩnh Khoa lạnh lùng nói. Lẽ ra, cũng có 2 ngưới định can ngăn nhưng ….họ đã chậm chân hơn 1 người. Mở mắt ra, Thiên Di thở phào nhẹ nhõm khi nhìn thấy ả ta cười tươi rói với Vĩnh Khoa rồi vẫy tay bước đi.

Ngồi xuống ghế đá, Thiên Di giật mình khi chạm ngay 6 con mắt hình viên đạn đang nhìn mình, nó vội giải bày :

_ Hi hi, tôi không có ý gì xấu đâu, tại mấy người kêu nhỏ đó lại nên tôi mới tìm cách ứng phó ….

….

….

….

_ Về !!!

Ba người cùng đồng thanh thốt lên một chữ ngắn ngọn mà xúc tích. Rồi cả 3 đứng lên bước đi như thể không có Thiên Di, nó ngạc nhiên nhìn theo :

_ Mấy tên này bị gì vậy trời??

Suốt đoạn đường về, trong xe, một luồng không khí vô hình xuất hiện, không ai nói với ai lời nào. Thỉnh thoảng, Thiên Di đưa mắt “thăm dò” tình hình trong xe nhưng cũng không dám thốt lên một chữ ….vì …..bầu không khí trong xe rất ớn lạnh và đáng sợ.

Đưa Triết Minh và Bách Nhật về nhà xong, chiếc BMW màu đen lại tiếp tục lăn bánh trên con đường dài phía trước. Căn biệt thự lớn đã hiện ra trước mặt, chạy xe vào khuôn viên nhà, Vĩnh Khoa bước xuống xe đi thẳng vào nhà mà không thèm nhìn Thiên Di lấy một cái.

_ Nè , nè …

Vội chạy theo, Thiên Di đứng chắn ngay trước mặt Vĩnh Khoa rồi vừa thở hỗn hễn vừa nghĩ : Ủa? Mà mình định nói cái gì nhỉ?

_ Chuyện gì? – Vĩnh Khoa chau mày

_ À, ..à…(Nói cái gì giờ trời, tự nhiên gọi hắn lại làm gì không biết)

_ Có chuyện gì không ? – Vĩnh Khoa hối thúc

_ …Anh ….anh không giận tôi chứ?

_ Giận? – Vĩnh Khoa tròn mắt nhìn nó – Giận chứ sao không? Thử em bị người khác nói xấu trước mặt người lạ xem, có bực không? Đường đường là một chủ tịch mà lại bị bẻ mặt bởi một con nhỏ như em…

_ Tôi thì sao chứ? – Thiên Di tức tối gắt lên.

Vĩnh Khoa không thèm nhìn nó mà phán một câu :

_ Trước sau như một!

Câu nói ấy “cứa” vào lòng Thiên Di, nó trừng mắt nhìn Vĩnh Khoa:

_ Anh trước sau như một thì có.

_ Đương nhiên! Nếu anh mà ….trước sau k-h-ô-n-g như một là có chuyện lớn rồi!

_ Hứ, sợ mất mặt trước người đẹp chứ gì? – Thiên Di bĩu môi, nó biết mình nói không lại Vĩnh Khoa nên cố ý “đánh trống lãng”.

_ Ừ, vậy đó, rồi sao ?

_ Sao trăng gì chứ. Anh mất mặt thì kệ anh. Sao lúc nãy không lên tiếng giải thích cho người đẹp nghe đi.

_ Cũng định thế đấy! – Vĩnh Khoa tức giận nói

_ Anh làm gì mặc kệ anh, tôi không quan tâm.

_ Không quan tâm thì thôi. Ai cần.

Không nói thêm lời nào nữa, Vĩnh Khoa ung dung bước lên lầu, cậu sợ, nếu đứng đây thêm một phút giây nào nữa, “chiến tranh” sẽ kéo dài lâu hơn. Không hiểu sao vì một lý do bé tí xíu, và vì cái lý do lãng nhách, lãng xẹt ấy mà cả 2 gây nhau. Thiên Di không thèm chấp, nó vùng vằng bước về phòng.

_ Con nhỏ ngốc, chuyện có vậy mà cũng làm lớn để cự cãi. Bực mình. Mình đâu có ý định cãi nhau đâu chứ!

Ngồi xuống bàn, Vĩnh Khoa bực bội nói, cậu không biết nguyên cớ vì sao mình lại giận dữ với Thiên Di như vậy nữa, khi không lại gây gỗ một cách vô duyên.

Vào phòng, Thiên Di không tài nào chợp mắt được, nhìn lên trần nhà, nó khó chịu thốt lên :

_ Đáng ghét. Bộ mình nói sai sao chứ? Tự nhiên nổi nóng, mình đâu có ý định sẽ gây lộn với hắn đâu. Khi không lại giận, tên khó ưa.a…a…đã vậy hắn còn nói… á…á…..á…

—–

Bầu trời trong vắt buổi sáng thật đẹp. Nó mang một màu xanh thanh thoát, dịu nhẹ . Khí trời thật tuyệt! Tiếng chim ríu rít chuyền cành nghe thật vui tai, Trong khuôn viên ngôi biệt thự rộng lớn, một bãi xanh mượt còn vương lại ít sương ban tối. Long lanh và trong suốt. Chưa lúc nào khu vườn trong nhà lại đẹp đến vậy, hay tại đã có một ai đó đang sống chung trong căn nhà lạnh lẽo này? Và chính ai đó đã làm cho khu vườn trở nên đẹp hơn? Làm cho căn nhà trở nên ấm áp hơn? Và đặc biệt là…ai đó đã làm cho vị chủ tịch trẻ tuổi lạnh lùng ấy cười nhiều hơn…

Nhìn ra vườn rồi lại chăm chú nhìn vào tờ báo trước mặt, hôm nay là lần đầu tiên Vĩnh Khoa mới để mắt đến khu vườn trước nhà mình – một căn biệt thự rộng lớn nhưng lạnh lẽo. Nhấp một ngụm cà phê, Vĩnh Khoa lại nhìn lên đồng hồ : Nhỏ này, ngủ như heo ấy, giờ này mà chưa chịu xuống đi học.

Thay đồng phục xong, Thiên Di với lấy cái ba lô trên bàn rồi nhanh chóng xuống lầu. Vĩnh Khoa đang ngồi trên chiếc sofa, tay cầm tờ báo, ung dung đọc mà không thèm nhìn nó.

Xí… Giận luôn đi, đồ con trai nhỏ mọn. Nghĩ thầm, Thiên Di mỉm cười rồi quay sang cô người hầu:

_ Chào chị em đi học!

Đợi đến khi Thiên Di khuất bóng, Vĩnh Khoa từ từ buông tờ báo xuống rồi nhủ :

_ Muốn giận cứ giận cho đã đi. Xem ai “lỳ” hơn ai.

Đặt tờ báo xuống bàn, Vĩnh Khoa đưa mắt liếc Thiên Di rồi đứng lên bước ra xe để đi đến tổ chức.

—–

Ngồi xuống bàn, Thiên Di nhoẻn miệng cười rồi hí hửng nói :

_ Triết Minh, Bách Nhật, chào buổi sáng.

_ Chào…. – Khựng lại vài giây, Triết Minh ngớ người – Sao hôm nay thay đổi đột xuất vậy? Thường ngày có thấy chào gì đâu.

Nghe thấy thế, Bách Nhật vội chen vào :

_ Có chuyện gì thế. Vũ trụ bị quay ngược lại rồi à!

_ Hai người này, tại hôm nay tâm trạng tôi tốt thôi, đừng có mà kiếm chuyện như cái tên kia để rồi gây lộn…

Một làn gió lùa qua cửa sổ, Triết Minh và Bách Nhật ngấm ngầm hiểu rõ câu chuyện mà Thiên Di vừa nhắc tới : Vậy là hôm qua hai người đã gây nhau chứ gì. Ha ha, càng tốt, lợi thế thuộc về mình.

Một ý nghĩ thoáng vụt qua trong hai bộ não, cả 2 cùng cười mãn nguyện. Đột nhiên, 2 cặp mắt chạm nhau, họ chợt nhớ ra một chuyện…

_ Hôm nay…ngày mấy…

_ 15 tháng 10 – Thiên Di đáp gọn.

_ Sao ? – Triết Minh và Bách Nhật đồng thanh thốt lên

Sẵn đây tôi nói luôn, ngày 15 tháng 10 sắp tới, tổ chức chúng ta sẽ họp mặt, tất cả mọi người điều phải có mặt, không được vắng. Nội dung của cuộc họp có liên quan đến “chìa khóa vàng”. Chúng ta sẽ tập hợp tất cả các thông tin lại để mau chóng tìm ra tung tích “chìa khóa vàng” …

Lời nói của Vĩnh Khoa văng vẳng bên tai cả hai. Đã là người của tổ chức thì nhất định phải có mặt. Đưa tay lấy cái cặp, Triết Minh cùng Bách Nhật chạy thật nhanh ra khỏi lớp trước sự ngạc nhiên của Thiên Di :

_ Chuyện gì thế nhỉ?

Đến lúc vào học, vẫn không thấy Triết Minh và Bách Nhật quay lại, Thiên Di cũng phần nào lo lắng. Suốt mấy tiết, nó hoàn toàn không tập trung được, đầu óc cứ để đâu đâu.

_ Ha ha , hôm nay là cơ hội tốt!!

_ Để xem còn ai có thể bảo vệ mày khi không có “tên đó” ở đây.

Nhìn vào chỗ trống bàn tư, Tiểu Na cùng Lập Hân nhếch môi cười, Rất tiếc, mẫu đối thoại ngắn ngủn ấy – hôm nay – không một ai nghe thấy.

Cuối cùng cũng đến giờ chơi, Thiên Di ngao ngán cho tập vào ba lô, xuống căn tin, khó khăn lắm nó mới chen lọt được vào trong. Phía sau, Tiểu Na nở nụ cười nữa miệng rồi chen vào.

_ Á…

Hất mạnh Thiên Di ra làm nó té xuống nền đất, Tiểu Na làm cho cả căn tin được một trận cười hả hê rồi khoanh tay ngạo ngễ bước đi.

_ Đau quá…

Đứng dậy và đi vào nhà vệ sinh, Thiên Di rửa tay rồi khẽ thở dài :

_ Nhịn được thì nhịn vậy. Mình không muốn chuốc thêm phiền phức. Cái bọn tiểu thư con nhà giàu ấy chẳng ra gì cả.

_ Mày nói ai ???