Chương 12 – Bữa ăn tối cảm động

Chờ tới khi bóng cô khuất trong studio, Lăng Khiên mới lấy điện thoại ra, tìm một số điện thoại rồi gọi đi.

“Alo. Lăng tổng à? Anh nghĩ có chuyện gì lại gọi điện cho tôi vậy?” Giọng nói của Chu tổng biên có chút hồ hởi vang lên.

Lăng Khiên khóe miệng khẽ nhếch, trong mắt hiện lên tia chán ghét, trầm giọng nói: “Chu tổng biên! Sau này có chuyện gì cần giúp đỡ ông trực tiếp tới tìm tôi, không nên làm khó Yên Yên. Cô ấy không hiểu trò chơi giữa chúng ta.”

Chu tổng biên hơi sững sờ, sau đó dường như hiểu chuyện gì đã xảy ra, vọi vàng đáp: “Được, được. Chuyện này là lỗi của tôi. Là tôi đã không có suy nghĩ chu toàn. Lăng tổng có những lời này là đủ rồi.”

“Tất cả mọi người đều là bằng hữu thôi. Còn nữa, sau này đừng sai Yên Yên ra ngoài làm nhiệm vụ, giao cho cô ấy chuyện gì đó đơn giản, mà lại làm cô ấy vui vẻ là được rồi.”

“Chuyện này anh yên tâm. Đồng Yên tính cách biết điều, ngoan ngoãn, đúng là không thích hợp đi làm phỏng vấn.”

“Vậy thì phiền ông rồi.”

Sau khi cúp máy, Lăng Khiên gọi điện cho Lục Tư Triết.

“Alo. Nói chuyện với sủng vật của cậu xong rồi hả?”

“Im miệng ngay. Giấy thông hành như thế nào rồi?”

“Mọi chuyện tốt đẹp cả rồi. Tôi đang trên đường về công ty đây. Còn cậu?”

“Lập tức quay lại đây. Tôi có chuyện này muốn cậu ra mặt giải quyết.”

“Chuyện gì vậy?”

“Yên Yên muốn làm một bài phỏng vấn Lâm Kỳ Nhi. Lão Chu hồ ly kia lại giao việc này cho Yên Yên. Cậu nói mấy câu với Từ Vi, bảo cô ta giúp một chút đi.”

“Cậu nói với Đồng Yên một tiếng không được sao? Tôi còn bao nhiêu chuyện phải làm mà.”

Lăng Khiên cười cười: “Con mèo nhỏ kia không muốn tôi nhúng tay vào, lại sợ lão Chu phiền tôi.”

Lục Tư Triết kinh ngạc: “Như vậy sao?”

Lăng Khiên đắc ý nói: “Cậu ghen tỵ sao?”

“Đúng vậy. Tôi cũng muốn nuôi sủng vật à.”

“Bớt ảo tưởng đi. Cậu bây giờ gọi điện ngay cho Từ Vi, nếu không con mèo nhỏ của tôi sẽ bị cô ta hành hạ.”

“Tôi biết rồi. Cậu giúp tôi hỏi con mèo nhỏ nhà cậu xem cô ấy có em gái hay chị gái hay không đi.”

Lăng Khiên không nghe đến câu thứ hai lập tức ngắt điện thoại, khóe miệng giơ cao, cười khúc khích một hồi rồi mới ngồi vào xe rời đi.

Một canh giờ sau, Đồng Yên ôm tập văn kiện chậm rãi rời khỏi studio. Đứng ở một bên đường, khuôn mặt nhỏ nhắn hồng hồng, nghĩ một lát rồi cô lôi điện thoại trong túi ra gọi cho Lục Tư Triết.

Lúc chuông điện thoại vang lên, Lục Tư Triết đang bàn bạc công việc cùng với Lăng Khiên trong phòng Tổng giám đốc, thấy màn hình hiện lên một số điện thoại, cả người anh mừng rỡ run lên một cái. Anh tạm dừng công việc, thân thể tửa vào lưng ghế phía sau, nhàn nhã đưa mắt nhìn Lăng Khiên, trong mắt có thâm ý khác, nhếch miệng cười một chút rồi mới nhấn nút nghe.

“Alo, Đồng Yên à? Gọi anh có chuyện gì không?” Giọng anh đắc ý đến mức cần ăn đánh.

Lăng Khiên nghe được hai từ “Đồng Yên” đầu ngẩng mạnh lên, trong mắt thoáng hiện nét kinh ngạc, tiếp theo là tối sầm lại, nhìn về phía Lục Tư Triết với hàn ý toát ra mạnh mẽ.

Lục Tư Triết nhìn anh dương dương tự đắc khiêu khích, cười giễu cợt đáp lại điện thoại.

Giọng nói Đồng Yên có chút phấn khởi, dừng lại vài giây rồi mới từ từ mở miệng: “Lục tiên sinh, chuyện ngày hôm nay cảm ơn anh. Nhờ anh mà Lâm Kỳ Nhi mới đồng ý cho tôi phỏng vấn.”

“Đừng gọi anh là Lục tiên sinh, gọi anh là Tư Triết. Chuyện nhỏ này có gì mà phải cảm ơn chứ.”