Chương 12 – Chỉ vì giữ lại

Cô muốn tìm một khe hở bất kỳ nào đó có thể giúp mình thoát khỏi, nhưng chỉ có thể yếu ớt đẩy anh đang rất gần mình, lại càng muốn dùng ngôn ngữ khiến anh phải lui bước. “Em không cần tình yêu của anh!” Cô nghẹn ngào nói, bởi vì đã không còn sức lực để rống giận nữa. Anh tổn thương cô như vậy, còn nói là yêu cô?

Mỗi một câu cô nói ngày hôm nay đều đạp vào vùng cấm của anh, nhưng mà cô cũng không biết, phạm vi cấm khu đó của anh, tất cả đều thuộc về cô! Anh có thể vì cô mà trở nên dịu dàng, cũng sẽ vì cô mà càng thêm bá đạo.

Bạch Nhật Tiêu anh chỉ là muốn một câu hứa hẹn của cô sẽ không rời khỏi anh, nhưng cô lại bài xích anh bước vào thế giới của mình. Anh dành hết thảy dịu dàng một đời trao cho cô, mang cả trái tim mình trao cho cô, nhưng cô đều muốn vứt bỏ tất cả, không tốn một chút sức lực nào! Trong mắt của anh không phải là lạnh lùng, mà là bi ai, là giận oán. Cô không cần tình yêu của anh, nhưng anh phải trao cho cô, bởi vì, ‘thu không trở lại’!

Anh đau đớn nhìn biểu tình chán ghét của cô, tiếng tê tâm liệt phế khiến cho thần trí khó có thể thanh tỉnh lại một lần nữa trở nên điên cuồng! Mắt anh hồng lên, thô lỗ nâng phần đùi ngọc của cô, sức lực quá mạnh khiến cô phải kêu lên đau đớn. Bao nhiêu tình yêu anh dành cho cô, bấy nhiêu sức mạnh trong từng hành động đó. Mặc kệ đau đớn đó, dù anh không nghĩ đến được với cô như vậy, nhưng nếu làm thế có thể giữ lại Bạch Nhật Huyên, anh sẽ không tiếc gì nữa.

Cô khóc hô, cầu xin, bi thương kêu, sợ hãi thúc vào bụng anh, nhưng lại không có cách nào đẩy anh ra được. Bạch Nhật Tiêu vẫn trong cơ thể cô phát tiết, mang đến đau đớn khôn cùng, khiến cô rơi vào bóng tối…

Anh phóng ra ái dục, kinh hoàng mà rời khỏi thân thể cô. Cảm giác duy nhất khắc sâu trong tâm khảm, chỉ đơn giản rằng mình là một thằng hỗn đản! Anh thực sợ hãi cô cứ như vậy không tỉnh lại nữa. Tim của anh đập tựa như từng quả cầu thủy tinh rơi rớt, hỗn loạn và không có một nhịp cố định nào, không thể khống chế. Tay anh run run chạm vào hơi thở vẫn còn sót lại của cô, yên tâm…

Anh nhìn thoáng vết máu giữa hai chân cô, hương vị của ái ân loan đầy trong không khí, bên tai vẫn quanh quẩn tiếng khóc tuyệt vọng của cô, tất cả đều là vì sự tàn bạo không khống chế được. Anh ôm cô đặt vào bồn tắm lớn, trong lòng run rẩy, mềm nhẹ giúp cô chà lau da thịt mềm mại. Thân thể này anh đã từng khát vọng đến cực độ để chạm đến, anh thề liều mạng cũng muốn trân trọng cô, nhưng cuối cùng lại giày vò cô đến hôn mê! Mặc cảm tội lỗi quất mạnh vào tâm Bạch Nhật Tiêu, mắt anh đỏ lên, đau lòng phủ lên gương mặt trắng bệch của cô, hôn thật sâu. “Về sau sẽ không như vậy nữa, chỉ cần em khẳng định sẽ ở lại bên anh, anh nhất định sẽ không thương tổn em nữa, chỉ cần em muốn ở lại!”

Thời điểm khi Bạch Nhật Huyên tỉnh lại đã vào rạng sáng ngày hôm sau. Bên ngoài cửa sổ sát đất, những vì sao sáng đến chói mắt. Cô rút bàn tay đương bị Bạch Nhật Tiêu nắm chặt, nước mắt chảy xuống càng chói hơn so với sao ngoài trời. Anh nằm ngủ trên giường, bên cạnh cô, hẳn đã mệt lắm, đến nỗi cô rời đi cũng không hề hay biết.

Cô nhìn gương mặt tái nhợt trong gương của chính mình, nhìn quần áo đã che giấu giúp dấu vết của sự sa đọa, của cô cùng anh trai mình, là chuyện trời đất không dung tha! Cô cười khổ, máy móc đưa tay lên, lấy một lưỡi dao trong ngăn tủ, nâng tay trái, sự lạnh lẽo lướt qua cổ tay mảnh khảnh. Trong khoảnh khắc máu đỏ tràn ra đến ghê người, cô lại không có cảm giác đau đớn. Cô rất tin tưởng anh, rất ỷ lai anh, nhưng niềm tin đó đã bị phá hủy, không hề ỷ lại nữa, trước mắt chỉ còn vực sâu thống khổ xuất hiện. Cho dù bọn họ không phải là anh em ruột, nhưng anh làm như vậy là tàn nhẫn đối với cô, xé rách thân thể cô, đoạt lấy sự thuần khiết vốn có của thân thể này. Một khắc anh thương tổn đã không bận tâm một chút đến tình cảm anh em. Cô nhìn chính mình trong gương, nở nụ cười thê thảm. Đã sống trong một gia đình không phải là gia đình mình, ỷ lại anh trai mười mấy năm lại chiếm đoạt. Cô, hoàn toàn tuyệt vọng…