Chương 12 – Chúng ta không thể

Quay lại từ nhà vệ sinh, hai con mắt Ninh Hiên không giây phút nào rời khỏi tôi. Nếu là bình thường, chắc tôi đã ngửa mặt lên trời hú hét ầm vang, thưởng lãm ánh mắt nóng bỏng rừng rực ấy. Nhưng hôm nay khắp người không chỗ nào thấy tự nhiên thoải mái, tôi cứ luôn trong trạng thái đứng ngồi không yên.

Trời! Cậu nhìn đi, nhìn đi, cứ nhìn đi! Chẳng lẽ thực muốn được chị uống cạn hả?

Đợi… đợi… chờ… chờ…, cuối cùng kẻ phá đám đã đến.

Tôi đang bị soi đến thất khiếu bốc khói, hồn bay phách lạc, bỗng nhiên xuất hiện một cậu thanh niên xách trên tay hộp bánh sinh nhật to tướng nhanh nhẹn bước vào.

Ninh Hiên hỏi tôi: “Chị vừa đặt à?” Có thể thấy rõ hai con ngươi trong mắt hắn đã được nung thành hai hòn lửa cháy bừng bừng, tôi lập cập đáp: “Ừ… Thì hôm nay là sinh nhật cậu, tôi thấy các cậu chưa có cái này, sinh nhật không thể thiếu nó được nên đã đặt mua một cái coi như quà sinh nhật…”

Hai bên khóe miệng hắn cong lên thành một nụ cười, nụ cười hạnh phúc vui sướng không gì sánh bằng. Khóe miệng bình thường chỉ quen nhếch mép mỉa mai châm chọc ấy, lúc này đây lại trở nên vô cùng hiền hòa.

Đám quỷ sứ xúm vào giúp cắm nến rồi châm lửa, một tên lẻo mép hỏi: “Hình như trong quán rượu cũng có bán cả bánh sinh nhật mà?” Thực ra ý tứ sâu xa của nó là: “Cô Tô, cô đúng là phiền phức phát mệt!”

Tôi ờ à mấy tiếng đáp lại. Vừa rồi trong nhà vệ sinh bị mùi amoniac nồng nặc hun cho hôn mê, suýt nữa bất tỉnh nhân sự, tôi quả thực không nghĩ đến điều này, trước nay trong tiềm thức vẫn cho rằng chỉ có hiệu bánh ngọt mới bán bánh sinh nhật.

Ninh Hiên ngẩng đầu nhìn thằng bạn vừa lên tiếng, văng ra hai chữ: “Lắm mồm!”

Cả đám còn lại lập tức hùa theo: “Đúng thế, đúng thế! Lắm mồm lắm miệng! Giống nhau thế nào được, đây là bánh sinh nhật đích thực! Đích thực! Là tấm lòng của cô giáo, biết chưa? Tấm lòng đấy!”

Tôi toát mồ hôi!

Chỉ là bánh sinh nhật thôi… tấm lòng con khỉ gì… nói cứ như tôi quả thật đang theo đuổi Ninh Hiên không bằng, buồn nôn quá!

Thắp nến xong, Ninh Hiên bắt đầu nhắm mắt cầu nguyện! Tôi giật mình. Những tưởng một gã thanh niên đẹp mã hừng hực tuổi xuân vừa ngang bướng vừa dễ nổi loạn như hắn nhất định sẽ coi thường cái trò con gái cầu với chả nguyện này, không ngờ giờ lại đang thành tâm thành ý chắp tay trước ngực cầu nguyện như thật!

Phải lén lau mồ hôi…

Hắn mở mắt, đám quỷ sứ hiếu kỳ bắt đầu nhao nhao hỏi: “Đại ca, đại ca ước cái gì đấy? Tân hôn vui vẻ? Sớm sinh quý tử? Vợ chồng hòa thuận yêu thương nhau à?”

Không còn gì để nói! Bọn này càng nói càng thấy bỉ ổi!

Ninh Hiên giơ tay lên, tàn bạo dẹp hết đám mặt mũi hóng hớt vô liêm sỉ kia, rồi phán một câu: “Biến đi!”

Một thằng trong đám lập tức làm bộ yểu điệu đưa kiếm lên tự cứa cổ mình, một thằng khác chìa tay vờ như đang nắm lấy thanh kiếm ngăn đối phương, miệng còn đọc lời thoại: Chớ làm bừa!

Mồ hôi tôi tuôn ào ào như suối!

Cái đám này lố lăng thật! Còn đang diễn lại cảnh kinh điển giữa Tào Tháo và Tiểu Kiều trong “Xích Bích 2” nữa chứ.

Cuối cùng tôi không thể nhịn được bật cười ha hả. Thấy tôi cười, cả đám cũng rộ lên cười theo. Hai cậu học sinh vừa rồi quay sang nịnh bợ: “Cô Tô ôi, vừa nhìn bọn em đã biết cô là người tự nhiên phóng khoáng, giàu tình cảm rồi! Thật đấy!”

Tôi ngẫm nghĩ, quả đúng không phải chúng nó đang tâng bốc tôi, mà đang chê tiếng cười của tôi hào sảng quá nam tính thì có!