Chương 12 – Cưỡng hôn

Hộp kính của anh so với hộp kính bình thường rộng hơn rất nhiều, trên măt hộp là vải nhung màu lam đậm, bên trong là vải lót màu trắng, mà tấm ảnh kia, dường như là chụp trên một mặt cỏ xanh ngát, màu xanh nổi bật vô cùng thu hút, cho nên mới khiến Hứa Kha phải liếc mắt nhìn trộm một cái.

Cô đứng không gần lắm với bàn làm việc, cho nên nhìn không được rõ lắm. Chỉ nhìn thoáng qua một cái, hình như là ảnh của một người con trai mặc áo trắng thì phải.

Cô quay về bàn trà, ngồi trên chiếc ghế mây cười trộm. Này Tấm ảnh này chắc chắn không phải là bức ảnh lí do của việc Chương Uyển Nhược đá anh đi, bởi vì người trên ảnh rõ ràng là một người con trai. Nhưng người mà anh trân quý dến mức để cả ảnh trong hộp kính sẽ là ai đây?

Chẳng lẽ là chính anh ta?Hay là người anh thích bây giờ lại là đàn ông? Hứa Kha cảm thấy hai cái khả năng này, đều có chút không ổn, vì thế, nhịn không được rất muốn cười to.

Thẩm Mộ cầm một ấm trà đi tới, ngồi đối diện cô, đổ nước nóng vào trà xanh. Sau khi rửa trà rồi đổ lượt nước thứ nhất đi, mới rót ra chén đầu tiên.

Trong nước nóng 80 độ, lá trà từ từ nở căng ra giống như những câu chuyện cũ sắp trào tới.

Vẻ mặt cô không đổi sắc, trong lòng cũng chẳng có chút gì chấn động.

Xa cách 6 năm vậy mà anh vẫn còn nhớ rõ sở thích của cô. Cô không thích uống lượt nước trà thứ nhất, chỉ thích uống lượt nước trà thứ hai. Không nhớ đã từng đọc ở đâu vị ngọt của lượt nước trà thứ hai giống như vị ngọt của tình yêu, cô thích nhất là hương vị trong ngọt còn có cả một chút đắng chát này.

Anh chuyên tâm ngâm trà vào nước, thần sắc chăm chú giống như đang làm một công việc cực kì quan trọng, dáng vẻ đó, không thể phủ nhận vô cùng động lòng.

Hứa Kha dời ánh mắt, từ trong túi xách lấy ra một chiếc phong bì đưa cho anh.

Anh nâng mi mắt lên, hỏi: “Cái gì vậy?”

“Tiền.”

Anh nhếch môi một cái, thuận tay cầm lấy phong bì đặt sang một bên, dáng vẻ không chút để ý của anh so với khi ép nợ trong đinệ thoại vừa nãy quả thực dường như không phải là cùng một con người. Trong lòng Hứa Kha có chút không thoải mái, rõ ràng con người rõ ràng không hề thiếu chút tiền nhỏ nhoi này ngày hôm sau lại lập tức gọi điện thúc giục giống nhau cô là một con nợ ăn quỵt vậy.

Thẩm Mộ đặt trà đến bên cạnh cô, sau đó tựa vào sau ghế, nhìn cô chăm chú.

“Kỳ thật, chỉ là anh muốn tìm một cái cớ để gặp em thôi.”

Hứa Kha bỗng nhiên cảm thấy rất không tự nhiên. Trong đôi mắt anh có một loại cảm giác cô không hiểu rõ khiến cô cảm thấy căng thẳng, cô giả vờ như không hiểu ý của anh, nghiêm mặt nói: “Chuyện gì?”

Anh gợi tình nhìn cô, chậm rãi nói: “Gặp em, không bao giờ là vì việc gì cả.”

KHẩu khí và thần sắc của anh cũng giống như ở một đêm vào sáu năm trước. Một đêm đó đã lưu vào trong kí ức giờ đột nhiên lại sống dậy mạnh mẽ trong đầu. Hạnh phúc đến tận cùng cũng có thể biến thành nỗi đau thấu tâm can, giống như một cây kim sắc nhọn, đâm vào tim đến mức thủng lỗ chỗ.

Lòng cô vốn là rất bình tĩnh không hề có sóng gió nhưng đột nhiên lúc này lại trào lên một sự tức giận. Anh dựa vào đâu mà muốn gặp cô thì nhất định cô phải đến? Anh nghĩ rằng cô đối với anh tình cũ khó quên hay là anh nghĩ vẫn có thể nắm chặt cô trong lòng bàn tay như trước đây?