Chương 12 – Đại bảo tháp

Mệnh vận là thứ gì?

Mệnh vận không phải là sợi dây ma quái sao, không phải có lúc cũng giống như một con rắn độc quấn chặt lấy một người, làm cho y, bao nhiêu là hùng tâm, bao nhiêu là tráng chí, cũng chẳng thi thố ra được tý gì sao?

Có lúc nó cũng biết bay thình lình ra, chộp lấy cái thứ trân quý nhất trong đời mình, cũng như Đinh Hỷ đoạt cây cờ Khai Hoa Ngũ Khuyển vậy. Có lúc nó cũng kéo hai người vốn không quan hệ gì với nhau, chặt cứng một chỗ lại với nhau, làm cho họ bứt không muốn ra, giựt không muốn thoát.

Cái nhà cao nhất của tiểu trấn này là Vạn Thọ lâu.

Đinh Hỷ đang nằm soải trên mái ngói của Vạn Thọ lâu.

Y nằm yên lặng ở đó, yên lặng nhìn sao trời lấp lánh trên cao.

Y không động đậy.

Mệnh vận như một sợi dây đã bó chặt vào người y, y không thể nào động đậy.

Trong lòng y cũng có sợi dây, đang thắt ngàn ngàn vạn vạn cái nút chặt cứng.

Cái nút nào mở ra được?

Chỉ có cái nút nào mình thắt lại, mình mở mới ra.

Cái nút trong lòng y, không phải chính y đã thắt.

Những ngày thơ ấu như ác mộng, thân thế thê lương, phấn đấu gian truân, tranh giành khổ sở, dĩ vãng không thể san sẻ được với người khác.

Mỗi một câu chuyện, là một cái nút thắt.

Huống gì còn có cái tịch mịch không bao giờ ngơi nghỉ.

Cái tịch mịch vô cùng kinh sợ.

Tịch mịch có nghĩa là, không phải chỉ có cô độc, lúc nãy thấy Đặng Định Hầu và Vương đại tiểu thơ tựa người vào nhau trong bóng tối, rồi lại mỉm cười bước ra, cái cảm giác tịch mịch đó lại càng sâu thăm thẳm.

Y bỗng có cảm giác đã bị bỏ rơi, một trong những thứ cảm giác của tịch mịch, cái thứ cảm giác khó mà chịu đựng nhất.

Chẳng qua, đó là tự y đi tìm nó, y từ chối người ta, người ta mới lãng quên y.

Vì vậy y không hề trách móc, y đang cầu chúc, cầu chúc cho bạn bè của y vĩnh viễn được hòa hảo.

Y cầu chúc rất thành khẩn, và cũng rất đau khổ.

… Nếu ai biết được nổi thống khổ của y sâu thẳm chừng nào, sẽ biết được, “hiểu lầm” là chuyện đáng sợ biết bao nhiêu.

Gió từ bên mé núi thổi qua, đem lại tiếng mõ canh.

Đã canh ba rồi.

Y bỗng nhảy bật dậy, lấy hết tốc độ chạy về hướng ngọn núi xa xa.

Ngọn núi xa xa đen ngòm, gò núi màu xanh xanh đã bị bóng tối vô biên bao trùm lấy.

Màn đêm không bao giờ là mãi mãi cả.

Gò núi màu xanh xanh lại tắm dưới ánh nắng ban mai, ánh mặt trời sáng lạn.

Ánh mặt trời sáng lạn chiếu vào song cửa, cái quán bánh bao cũ kỹ rách nát ấy cũng bừng lên sinh khí.

Vương đại tiểu thơ đang ngồi ăn sáng, lấy bánh bao chấm với nước gà.

Bánh bao mới ra lò, nóng phỏng cả tay, nước mỡ gà thì lạnh lẽo, ăn chung với nhau lại có một mùi vị thật đặc biệt.

Bánh bao còn lớn hơn cả nắm tay của Đặng Định Hầu, cô đã ăn mất hai cái.

Tuy hai hôm nay cô không được ngủ ngon giấc, nhưng mặt trời vừa lên, núp trong phòng tắm một trận nước lạnh xong, là tinh thần của cô bỗng phấn chấn trở lên, ăn uống rất ngon lành.

Cô rốt cuộc vẫn còn quá trẻ.

Đặng Định Hầu thì sai bét, lão Sơn Đông càng thậm tệ, lão còn chưa tĩnh rượu, lại không được ngủ yên, đang làu nhàu một mình:

– Khách sạn ở đó không chịu vào ngủ, lại đòi đi ngủ trên bàn đổ nát của ta, mấy người trẻ tuổi các ngươi, ta thật không biết các ngươi mắc phải cái tật gì.