Chương 12: Đau thương

Nước trong bể đến giữa chiều mới xả hết, Tiết Đồng kéo vòi nước trong vườn hoa xuống dưới đáy bể lấy bàn chải bắt đầu tẩy rửa, cô cúi thấp người chà sạch từng viên gạch trong bể đến trắng bóng.

Thực ra bể bơi vẫn còn sạch trắng nhưng Long Trạch lại yêu cầu phải sạch hơn nữa, Tiết Đồng không thể không dốc hết sức cọ tỉ mỉ từng viên gạch trong bể để chúng đạt đến độ hoàn mĩ như Long Trạch đã yêu cầu.

Chỉ có điều sức khỏe hôm nay của Tiết Đồng không được tốt, mỗi lần đến ngày cô đều đau đến mặt mũi tái xanh, những ngày gần đây tinh thần Tiết Đồng luôn trong tình trạng căng thẳng thêm vào đó là lần bị cảm lạnh nên đặc biệt đau trướng hơn so với bình thường.

Bụng dưới mỗi lúc một tê rần hơn cảm giác như bị tảng đá lớn đè nặng trên bụng, Tiết Đồng hai mày nhíu chặt để mặc cơn đau hành hạ. Lần này không thể xin nghỉ việc vì lí do cá nhân nếu khiến ‘ ông chủ ‘ mất hứng không chỉ đơn giản là trừ vào lương tháng của cô như hồi còn ở thành phố.

Vừa đứng vừa ngồi cơn đau không hề thuyên giảm mà trở nên mãnh liệt hơn, Tiết Đồng không chịu được đành phải ngừng tay nghỉ ngơi một chút nếu cứ liều mạng làm việc như này e rằng cô sẽ ngất đi mất.

Ánh mặt trời về chiều dần tắt nắng, những tia nắng cuối cùng quệt thành một vòng tròn khổng lồ trên bầu trời. Le lói trong vườn hoa những ánh sáng nhạt còn xót lại đổ bóng xuống nền đất tạo thành những dải sáng màu vàng, Tiết Đồng đứng lên tiếp tục cọ rửa bể bơi nếu không làm e không kịp chuẩn bị cơm chiều cho Long Trạch.

Dựa vào sức đỡ của tay vịn bể bơi Tiết Đồng đứng lên nhìn thấy Long Trạch còn đang nằm trên ghế, hắn lơ đãng liếc mắt một cái: “ Động tác của cô ngày càng chậm, với tốc độ như này thì đến ngày mai tôi cũng không thể bơi được?.”

Tiết Đồng sắc mặt trắng bệch, tinh thần dần rơi vào trạng thái kiệt quệ: “ Xin lỗi, tôi sẽ cố gắng làm xong.”

“ Ngoài việc nói xin lỗi cô có thể làm được cái gì? Nếu cô không làm được việc, tôi đành phải đổi người!.” Vẫn là ngữ điệu lạnh băng của Long Trạch.

Ngày mai xả nước đầy bể cũng phải mất cả buổi sáng, Tiết Đồng lo lắng Long Trạch không vui sẽ ném cô ra khỏi biệt thự, sống mũi chợt cay cay: “ Đêm nay nhất định sẽ xong, mai anh có thể bơi.”

Tiết Đồng vào bếp bắt đầu chuẩn bị nấu bữa chiều, nước hôm nay đặc biệt lạnh hơn so với mọi ngày, nước chạm vào đầu ngón tay khí lạnh nhanh chóng luồn vào mọi ngóc ngách trên cơ thể Tiết Đồng khiến cô rùng mình.

Tiết Đồng vội chỉnh vòi nước sang chế độ nước ấm, hít sâu một hơi rót cốc nước ấm uống vài ngụm rồi tiếp tục nấu cơm.

Đến bữa tối Tiết Đồng vội vàng ăn qua loa vài miếng, nhìn đồng hồ đã hơn tám giờ, Long Trạch buông bát xuống bàn ăn rồi đi lên lầu, cô lại xuống bể bơi tiếp tục công việc cọ rửa.

Trong vườn hoa, không khí tuy thoáng đãng nhưng lại mang đến cảm giác lạnh lẽo chết người, ngọn đèn thủy tinh tròn phát ra ánh sáng dịu nhẹ cũng không đủ xua đi cái lạnh trong tâm hồn.

Tiếng côn trùng ngắt quãng kêu râm ran trong hoa vườn hoa, trên trời là ánh sáng của vầng trăng cô độc, bên cạnh vầng trăng là hai đám mây nhỏ xíu càng làm tăng lên vẻ hiu quạnh.

Trong biệt thự ngoài ánh sáng của đèn chùm ra còn lại khắp phòng đều là màu đen, xem ra Long Trạch cũng đã ngủ chỉ còn Tiết Đồng đang hăng hái tẩy rửa bể bơi.

Nước bắn tung tóe, người Tiết Đồng ướt sũng từ lâu hơi lạnh từ chân dâng cao đến bụng, nơi đó vốn dĩ đang âm ỉ quặn đau tra tấn cô.

Tiết Đồng cúi người xuống cọ sàn bể bơi thi thoảng lại dấy lên vài cơn đau nhói, bụng quặn thắt lại vô cùng khó chịu, càng lúc càng đau dữ dội hơn khiến cho cơ thể Tiết Đồng không khỏi run rẩy.

Tinh thần Tiết Đồng dần trở nên mơ hồ cô dựa vào vách tường ngắm nhìn vầng trăng trên cao, nó cũng cô độc lạnh lẽo như cõi lòng của cô lúc này.

Đáy bể vốn trơn trượt thêm vào tinh thần cô không được tỉnh táo, đi được chừng hai bước Tiết Đồng mất cảm giác liền ngã ngồi xuống dưới dất, xương sống dội đến cơn đau đến tím tái cả người cho dù cắn chặt răng nhịn đau nhưng nước mắt vẫn tự nhiên chảy xuống.

————

Hơi lạnh lại lần nữa đóng băng cơ thể Tiết Đồng khiến cô không còn sức để đứng lên. Thân ăn nhờ ở đậu, bữa nay lo bữa mai, chịu không ít tủi nhục nhưng không dám rơi một giọt nước mắt nào, ngày ngày phải theo sắc mặt Long Trạch để làm việc.

Cả ngày cứ phải lo lắng rồi lại đề phòng, vốn một chân Tiết Đồng đã bước vào địa ngục, không giãy giụa không sức phản kháng, được sống thêm một ngày là biết đến một ngày.

Tiết Đồng co đầu gối lấy tay ôm bụng cố gắng trấn áp cơn đau, chịu khổ sở nhưng không dám khóc lớn chỉ dám lấy tay che miệng nấc thành tiếng nhỏ, âm thành bị dồn nén khiến cho ngực run rẩy mãnh liệt, mỗi lần khóc nấc là một lần hô hấp dồn dập, Tiết Đồng không biết mình đã làm sai điều gì mà bản thân phải chịu cảnh khổ như này.

Dòng nước lạnh lẽo từ vòi nước rỉ ra, Tiết Đồng cô đơn ngồi dưới đáy bể nước mắt không ngừng rơi giống như gạt rửa đi những tủi nhục đau thương trong lòng cô.

Không biết bao nhiêu lần Tiết Đồng tự nhủ bản thân phải dung cảm đối mặt với thực tế, thuyết phục chính mình phải nhẫn nhịn để dành giật lại mạng sống.

Nhưng bây giờ cô không biết mình có thể chống đỡ được bao lâu, sợi dây níu kéo mạng sống của cô khi nào sẽ đứt đoạn?

Tiết Đồng lẳng lặng ngồi dưới sàn đá lạnh buốt, màu trắng sáng của những viên gạch được cọ rửa đạt độ hoàn mĩ hòa quyện với ánh trăng bạc trên cao chiếu lên người Tiết Đồng tạo nên cảm giác bi thương đau lòng.

“ Đừng khóc.” Một âm thanh trầm ấm vang lên phá vỡ sự trống vắng trong đêm.

Tiết Đồng vẫn không nhúc nhích chỉ nấc thành tiếng lớn, một lúc lâu sau mới có phản ứng trước âm thanh ấy, quay đầu lại, mơ hồ trong đôi mắt ngập nước là hình ảnh Long Trạch. Không biết từ lúc nào hắn đã yên lặng đứng cạnh bể bơi quan sát Tiết Đồng.

Màn đêm che khuất đi vẻ anh tuấn của hắn, cô không nhìn rõ khuôn mặt Long Trạch càng không biết hắn có tức giận với mình hay không.

Chỉ thấy được cái đuôi dài cuốn khúc màu bạc phát sáng trong bóng đêm, đôi lúc lại đong đưa nhẹ nhàng như bông tuyết không chút tiếng động.

Tiết Đồng chân tay luống cuống chỉ sợ hắn sẽ lại gây khó dễ cho mình, ngực phập phồng lo sợ, nức nở nói: “ Đừng, đừng đưa tôi đi … Trạch ….”

“ Đứng lên đi, dưới đất lạnh.” Ngữ điệu của Long Trạch không có vẻ quan tâm nhưng cũng không giống đang cáu giận.

Tiết Đồng không động đậy cô còn đang mải miết suy nghĩ không biết phải làm thế nào.

Cái đuôi dài Long Trạch trườn xuống bể bơi, cuốn qua eo Tiết Đồng rồi trực tiếp đưa nhấc cô lên đặt cách hắn chừng hai mét, hắn định thu đuôi lại thì thấy hai chân Tiết Đồng lảo đảo đứng không vững dường như sắp ngã Long Trạch lại duỗi đuôi ôm chặt cô lại.

Hai tay Tiết Đồng ôm chặt lấy đuôi của Long Trạch, không biết là cô đang dựa vào đuôi hắn để chống đỡ thân thể đuối sức của mình hay tìm nơi nào đó để bấu víu lấy lại tinh thần, Tiết Đồng không kìm được nước mắt: “ Trạch … Tôi …”

“ Được rồi.” Long Trạch cắt lời cô: “ Tôi có thể không làm khó dễ cho cô, nếu cô không muốn ở đây có thể trực tiếp nói với tôi, tôi sẽ để cô đi.”

“ Trạch, tôi không muốn đi … “

Long Trạch tiếp tục nói: “ Tôi mặc kệ cô từ đâu tới, cô đã biết tôi là người như nào, cho dù tôi để cô đi thì người khác cũng sẽ không buông tha cho cô. Chỉ cần cô nghe lời tôi, tôi sẽ không đuổi cô đi, nếu cô muốn đi chơi ở đâu tôi có thể đưa cô đi. Tôi chỉ là không muốn nhìn thấy cô miễn cưỡng ở lại đây nó khiến tôi tức giận.”

Tiết Đồng khóc một hồi lâu nên nói chuyện có chút khó khăn, bối rối không biết làm thế nào chỉ không ngừng gật đầu.

Long Trạch thấy cô khóc không dứt liền đưa cái đuôi trườn lên lưng Tiết Đồng vuốt ve an ủi, Tiết Đồng ôm gắt gao cái đuôi của hắn.

Long Trạch ánh mắt sâu thẳm không biểu lộ chút cảm xúc, cứ như vậy im lặng quan sát Tiết Đồng. Hắn nhận thấy thể lực của cô hoàn toàn kiệt quệ, không nói lời nào quấn Tiết Đồng vào trong phòng đặt cô lên sofa để vào tay một chiếc khăn ấm: “ Cô cũng không cần cả ngày nơm nớp lo sợ, tôi sẽ không hại cô.”

Tiết Đồng nhất thời không thể bình tĩnh lại, nước mắt không nghe theo lí trí cứ thế chảy thành dòng, Long Trạch đưa vào tay Tiết Đồng cốc nước ấm, vỗ về bả vai cô: “ Đừng khóc, cô khóc rất xấu.”

Tiết Đồng hai mắt mở to, cúi đầu nhìn cái đuôi màu trắng của Long Trạch đang lấp lánh dưới ánh đèn vàng: “ Trạch, tôi không có ý gì khác, tôi rất sợ bọn họ, anh đừng làm tôi sợ được không?.”

“ Được!”, Long Trạch gật đầu: “ Đi lên ngủ đi, quần áo đều ẩm ướt, ngay mai dậy muộn một chút, chuyện bể bơi không cần phải quan tâm.”

Hai vai Tiết Đồng run run, Long Trạch giục cô trở về phòng, nhìn thấy cô bước lên lầu hắn mới đóng cửa phòng khách rồi trở lại phòng mình.

Tiết Đồng vội vàng tắm rửa rồi tìm túi nước ấm đặt ở bụng, chùm kín chăn rồi mới yên tâm đi ngủ.

Ngày hôm sau Tiết Đồng vẫn đúng giờ xuống dưới bếp làm bữa sáng, qua cửa kính thấy Long Trạch đang bận rộn dưới bể bơi.

Trong lúc ăn bữa sáng Long Trạch quan sát thấy sắc mặt Tiết Đồng tái nhợt, hỏi: “ Cô có chỗ nào không thoải mái, có cần gọi bác sĩ tới không?.”

“ Không việc gì, nghỉ ngơi một chút là khỏe lại.”

Long Trạch vừa gắp thức ăn vừa nói: “ Nơi này gọi bác sĩ tới hơi rắc rối, thời gian chờ cũng khá lâu, nếu cảm thấy không thoải mái thì nói sớm một chút.”

Vừa ăn cơm vừa nói chuyện không khí tốt lên không ít, rốt cuộc cũng không phải nhìn bộ dáng lạnh lùng của hắn, Tiết Đồng nhìn Long Trạch hỏi dò: “ Trạch, nơi này có cho phép người ngoài mang đồ tới cho mình không?.” Dù sao đồ dùng dành cho phụ nữ cũng hơi khó mở miệng, hơn nữa những thứ kia cũng không đủ dùng.

“ Hai ngày nữa sẽ có người mang đồ đến đây, cần cái gì có thể yêu cầu họ mua.” Long Trạch ngẩng đầu nhìn cô, hỏi: “ Cô thiếu quần áo?.”

“ Quần áo trong tủ có rất nhiều.”

“ Trước khi tôi đến đây, nơi này từng có phụ nữ sống một thời gian dài, tôi sẽ nói với Trang Lăng để hắn chuẩn bị cho cô ít thuốc thường dùng.” Long Trạch trước nay chỉ sống một mình nên hắn cũng không có nhiều yêu cầu đặc biệt.

“ Cảm ơn.”

“ Mấy ngày nữa tôi đưa cô đi biển.”

Tiết Đồng vừa nghe được tâm trạng trở nên vui vẻ hơn, tròng mắt sáng ngời: “ Thật sao?.”

Long Trạch không nghĩ Tiết Đồng lại có thể phấn khích đến thế, hắn trả lời: “ Tôi cũng lâu rồi không đi biển, ra biển bắt cá tôm về ăn cũng không tồi.”

“Uhm, ăn đồ tươi rất ngon.” Hai mắt Tiết Đồng sắng như trăng rằm.

“ Ăn xong thì đi nghỉ ngơi, nơi này cũng không có việc gì.”