Chương 12: Dục Hỏa Tu Công

Lục Mộng Thần vội vàng tạ ơn, cáo biệt hoàng thượng rồi theo một thái giám đến Kiếm Thần phủ.

Một tòa phủ đệ khí thế to lớn, tuy không được rộng rãi như Kiếm Thần sơn trang, nhưng bố trí bên trong đẹp đẽ tinh tế, thứ gì cũng có. Gia nô bậc trên bậc dưới, nhìn thấy đám người Lục Mộng Thần đều cúi người thi lễ. Bốn vị tiên tử cảm thấy rất mới lạ, không ngờ nhân gian lại có đãi ngộ đặc biệt như vậy, thật là thoải mái, một chút phiền muộn trong lòng cũng dần dần tan biến.

Dương Thanh Dao an bài việc ăn ở của bốn vị tiên tử Phong Hoa Tuyết Nguyệt xong liền quay trở vào phòng.

Lục Mộng Thần đang mải mê ve vuốt thanh Vân Vụ kiếm to lớn đó đến xuất thần, đến nỗi khi Dương Thanh Dao tiến vào mà vẫn không hề hay biết.

Nàng nhẹ nhàng bước đến sau lưng hắn, đưa đôi ngọc thủ mềm mại che mắt lại, sau đó nhẹ nhàng hỏi: “Ta là ai nè?”

Lục Mộng Thần đang tập trung tự nhiên thấy bị bịt mắt, vội vàng vận khởi tầng thứ tư Tinh Tiên thần công chuẩn bị tiến công. Đột nhiên hắn ngửi thấy trên đôi tay dịu dàng dường như thoảng chút mùi hương thấm vào tận tâm hồn, mùi vị này hắn đã quá quen thuộc, liền đáp: “Là Thanh Dao nàng chứ ai!”

Dương Thanh Dao giật mình, không ngờ Lục Mộng Thần trong chốc lát đã đoán ra nàng, trong lòng trở nên vô cùng cao hứng.

Lục Mộng Thần bỗng nắm lấy hai tay Thanh Dao, trên mặt ửng đỏ lên một trận. Hắn cuối cùng cũng nói ra bí mật của Quy Long Kiếm Sáo, kể lại chuyện Long Nhi hàng phục tiểu ngư rồi đưa Bích Hải Triều Thanh Tiêu cho hắn như thế nào, cả việc tiểu ngư đem phương pháp sử dụng ngọc tiêu đưa vào trong thần thức của Thanh Dao… còn như chuyện Hương Tích Phật Quốc, do tiểu ngư nhi có dặn dò từ trước nên hắn chỉ kể lướt qua mà thôi.

Nghe xong toàn bộ quá trình, Dương Thanh Dao đột nhiên liên tưởng đến câu thành ngữ “đại trí giả ngu”.

Nàng kích động rút Bích Hải Triều Thanh Tiêu ra, vui mừng nói: “Bây giờ thiếp mới hiểu tại sao lúc đầu, khi tiếp nhận nó từ trong tay chàng lại có cảm giác quen thuộc vô cùng. Hi hi!”

Lục Mộng Thần đưa một tay ra, nhẹ nhàng xoa xoa đầu nàng: “Nàng thử tra thần thức một chút, xem có thể tìm được khẩu quyết của cây tiêu này không?”

Dương Thanh Dao nhắm mắt, im lặng kiểm tra một hồi lâu mới mở mắt ra, chậm rãi lắc đầu: “Không được, thiếp chưa tìm được khẩu quyết của ngọc tiêu. Có thể là do công lực thiếp không đủ, mới chỉ có Hợp Khí kỳ thôi.” Nàng đã trải qua một thời gian ở Phỉ Thúy hồ, tầm mắt cũng mở rộng rất nhiều cho nên cảm thấy bản thân thật nhỏ bé.

“Không sao cả, mỗi người tu chân đều phải trải qua giai đoạn này” Lục Mộng Thần nét mặt tuy hiền hậu mộc mạc, nhưng tự nhiên lại xuất ra ngữ khí tựa như người từng trải vậy.”

“Ta nói cho nàng khẩu quyết tầng thứ nhất của Tinh Tiên thần công bổn môn, nàng cứ theo vậy mà tu luyện chắc chắn sẽ có chỗ thu hoạch.”

Dương Thanh Dao hoan hỉ gật đầu.

Hắn bèn đem khẩu quyết tầng thứ nhất Tinh Tiên thần công truyền cho Dương Thanh Dao, đồng thời cũng giảng giải kinh nghiệm và lĩnh hội của riêng bản thân hắn. Dương Thanh Dao là người vô cùng thông minh, chỉ cần hắn điểm qua một lượt đã ghi nhớ toàn bộ. Lục Mộng Thần ngẩn ra, khen ngợi một câu khiến Thanh Dao cũng cảm thấy mắc cỡ: “Thanh Dao, vẫn là nàng thông minh quá đi!”

Hai người ngồi trên giường, bắt đầu tu luyện Tinh Tiên thần công.