Chương 12: Món đồ chơi cho cô phát tiết

Quả nhiên tựa như cô đoán, thiếu niên chỉ vừa biến mất chừng một phút, cửa phòng cô đã bị đá văng kèm theo một thanh âm khổng lồ.Tiếng vang ầm ầm thật lớn này cũng không hù được Âu Y Tuyết, cô ngược lại trấn định tự nhiên ngẩng đầu nhìn về phía Âu Xảo Lệ, chị của cô đang tức giận đứng ở cửa.Trông thấy sắc mặt xanh mét của cô, Âu Y Tuyết cũng biết hôm nay mình lại không tránh khỏi bị mắng.Không ngoài dự đoán, Âu Xảo Lệ đạp giày cao gót chín tấc, mặt tức giận, trang điểm diễm lệ cũng bởi vì tức giận của cô ta mà vặn vẹo, áo đầm trắng thấp ngực trên người chẳng biết lúc nào có thêm một vệt màu đỏ.Cô tức giận mạnh mẽ đi về phía Âu Y Tuyết.”Con tiện nhân! Xem xem chuyện tốt mày làm!” Âu Xảo Lệ thét chói tai, đi tới tát Âu Y Tuyết vô tội một cái.Âu Y Tuyết bị đánh, ngã xuống cạnh chân giường, trên mặt đẹp thuần mỹ trắng nõn nhiều thêm năm dấu tay, khóe miệng càng chảy xuống máu tươi.”Chị làm gì vậy?” Âu Y Tuyết nheo mắt, lạnh lùng nói.Bây giờ cô đã không phải cô gái nhỏ mười tuổi đó, cô cũng biết cãi lại ình. Mặc dù địa vị ở nhà của cô vĩnh viễn kém cô ta.”Hừ!” Âu Xảo Lệ xinh đẹp cao ngạo nhìn xuống Âu Y Tuyết, hừ lạnh một tiếng, lại mắng: “Trưởng thành liền cho rằng tao không đối phó mày được?” Đáy mắt cô ta tràn đầy khinh thường, nhìn Âu Y Tuyết tựa như nhìn một tên ăn xin.Lúc này, Âu Y Tuyết mới ý thức được mình không nên nói chuyện. Một giây kế tiếp lại mím môi tựa như quá khứ. Bởi vì chỉ cần cô không mở miệng nói chuyện, cô ta sẽ không còn hứng thú chửi mình tiếp.”Nếu không phải bởi vì nghĩ tới gương mặt của mày, hôm nay tao sẽ không mất thể diện đến nỗi làm đổ rượu đỏ lên người mình, hại mình mất mặt trước ba Mạc mẹ Mạc!” Nghĩ đến chuyện đã xảy ra tối nay, Âu Xảo Lệ chưa hết giận, mạnh mẽ đá thêm một cước vào bụng Âu Y Tuyết.Âu Y Tuyết đau đến nhíu mày, cũng không dám rên rỉ ra tiếng, chỉ có thể tự ôm chặt mình. Tận lực bình ổn những đau đớn kia.Cô hiểu dụng ý cô ta làm những chuyện này là tỏ rõ giá trị tồn tại của mình. Cô không phải em gái mà là công cụ trút giận của cô ta.”Thấy mày chỉ xui xẻo! Cũng khó trách cha không cần mày, mẹ cũng chán ghét mày.” Lạnh lùng chán ghét, Âu Xảo Lệ tựa hồ mắng đủ, cũng có thể là cảm thấy còn nhìn gương mặt khiến mình ghen tỵ nữa chỉ khiến cô ta càng phát điên, liền xoay người ra khỏi gian phòng.Đau đớn khiến Âu Y Tuyết nhíu chặt chân mày, cô cắn môi muốn quên đi đau đớn, nhưng không ngờ, đau lòng còn vượt xa nỗi đau thân thể. . . . .※Sáng sớm, trời mới vừa tờ mờ sáng.Âu Y Tuyết mặc y phục trắng thuần đơn giản, đi ra khỏi phòng.Cô cúi đầu yên lặng ăn bữa sáng thím Trương cố ý rời giường làm ình. Vì không để cho thím Trương lo lắng, cô đặc biệt xõa mái tóc dài của mình xuống, nhưng cho dù là như vậy, thím Trương tỉ mỉ vẫn phát hiện.Thím Trương ngồi ở bên cạnh Âu Y Tuyết, ý vị than thở, bất bình dùm cho cô.”Tại sao đại tiểu thư có thể, rõ ràng là một mẹ sinh, sao kém nhiều như vậy, coi như là người xa lạ không quen, xuống tay cũng sẽ không ác đến thế”.Nghe được ra, bà thật quan tâm mình.Nhưng cô chỉ có thể không phản bác, chỉ có thể yên lặng dùng tốc độ nhanh nhất ăn xong bữa ăn sáng, mang theo bữa trưa mau chóng rời khỏi nhà.Trường học ——Bữa trưa, trong phòng học trống rỗng không người, chỉ có Âu Y Tuyết và Tiểu Tuyết.”Cậu rốt cuộc làm sao vậy? Sao trên mặt cậu thường thường bị sưng to?” Tiểu Tuyết ngạc nhiên nói.”Tự mình không cẩn thận đụng vào”. Không muốn làm cho Tiểu Tuyết lo lắng, Âu Y Tuyết lựa chọn lời nói dối đơn giản nhất. Vì che giấu tâm tình chân thật của mình, cô còn cố ý nghiêng đầu ra bên ngoài, làm bộ nhìn cảnh vật.”Cậu cũng quá sơ ý.” Nhìn mặt sưng lên thật cao của cô, Tiểu Tuyết lắc đầu một cái: “Đồng ý với mình, lần sau cậu sẽ chú ý hơn.”Âu Y Tuyết không trả lời.Bởi vì chuyện này cô không thể đồng ý hay hứa hẹn. . .