Chương 12 – Thất hẹn

Sau khi xả được cơn giận, Diệp Mộc vô cùng hoan hỉ, vừa huýt sáo vừa ngồi vào xe của Dung Nham, vỗ vai anh: “Cô em! Đi thôi!” Dung Nham một tay giữ vô lăng, tay còn lại dạy dỗ cô gái không biết kính trên nhường dưới này. Diệp Mộc ngồi co rúm một bên: “Cấm không được qua đây! Em cắn đấy! Còn nhổ nước bọt nữa!”

Cô nghiến chặt hàm răng trắng đều kêu ken két, tỏ vẻ sẵn sàng chiến đấu. Dung Nham từ từ thu tay lại, chỉ nghe cô đắc ý cười khà khà: “Tập trung lái xe đi…”

“Em yên tâm!” Dung Nham cười, nhìn cô chế giễu. “Anh đã có bằng lái xe ở đại lục tám năm rồi đấy nhé!”

Diệp Mộc ngượng ngùng. Lần trước, khi cô lái xe của anh đi về, trên đường gặp phải cảnh sát tuần tra, cô không có bằng lái xe ở đại lục, bị phạt ngay tại trận. Sau đó, Dung Nham tới bảo lãnh cho cô, nộp tiền phạt mới xong chuyện.

“Em đi thi lấy bằng đi, thi xong anh tặng em một chiếc xe.” Dung Nham nghiêng đầu nhìn cô, cười tít mắt nói.

“Hả?” Mắt Diệp Mộc sáng bừng, trong lòng vui mừng khôn siết, nhưng miệng vẫn trả lời khách sáo: “He he, chắc không được đâu, xe của anh, em chẳng dám đi.” Cô đã tới một trong số rất nhiều ga ra ô tô riêng của anh, Rolls-Royce 7, Audi S8, Mercedes… đủ cả, trong đó còn có hai chiếc Bugatti sơn chống lóa một trắng, một nâu khiến cô nhìn đến chảy nước miếng.

Những phản ứng ngốc nghếch này của cô đều lọt vào mắt Dung Nham, lòng bàn tay anh càng lúc càng ngứa ngáy, chỉ muốn xoa xoa vào mái tóc của cô gái này… Anh nắm chặt tay, cố gắng kiềm chế, “ừ” một tiếng nhẹ bẫng: “Đợt trước có mấy chiếc taxi hàng second-hand sắp hết date, trong công ty chẳng ai thèm dùng, vứt đó chắc cũng sắp hỏng rồi. Nếu em thi được bằng lái, anh sẽ lạm dụng chức quyền một lần, lén lút lấy một chiếc cho em.”

Taxi… Second-hand… Khóe miệng Diệp Mộc méo xệch. Điệu cười của Dung Nham phải gọi là phơi phơi gió xuân.

Đầu bếp Teppanyaki[1] là một anh chàng đẹp trai người Nhật Bản. Từ bàn tay có thể biết được tay nghề đầu bếp cực giỏi. Những giọt dầu trên chiếc bàn thiếc đang “tí tách” thầm hát bài hát của riêng mình. Thịt bò Kobe, tôm hùm, hàu, bào ngư,… đủ các màu sắc tươi sống, người đầu bếp đẹp trai cho đồ ăn lên bàn còn làm vài trò tung hứng. Thức ăn được mang đến trước mặt Dung Nham và Diệp Mộc tươi ngon, bắt mắt.

[1] Teppanyaki xuất hiện tại Nhật từ thế chiến II, là một hình thức làm chín thức ăn trên một chiếc bàn thiếc lớn, có nhiệt độ cao (thường là trên một trăm độ C)

Diệp Mộc tuy đã có nơi có chốn, nhưng ngồi bên cạnh là một Dung Nham đẹp trai tuyệt vời, cũng không tránh được liếc qua liếc lại.

Món quà sinh nhật Trương Lâm chuẩn bị cho Dung Nham là một chiếc ví nam hàng hiệu. Dung Nham cười rồi lấy chiếc ví mình đang dùng ra, rút hết thẻ và tiền cho sang chiếc ví mới. Diệp Mộc nghiêng đầu qua định xem trong ví anh có để anh của một cô gái nghiêng nước nghiêng thành nào không, nhưng chỉ nhìn thấy một bức ảnh chụp chung sáu người của Lương Thị.

Ở giữa bức ảnh, đại BOSS đang cầm một chai champagne, khí thế vô cùng vương giả. Bên cạnh anh là một người con trai mặc đồ đen, khí chất lạnh lùng, hình như hai người đang nói chuyện với nhau. Lý Vi Nhiên và Tần Tống một trước một sau đứng cạnh đại BOSS, cả hai đều đang tươi cười. Phía góc trái bức ảnh, Dung Nham chắc do không chú ý, đầu hơi cúi thấp, cười với một thanh niên dáng người gầy đang khoác lấy tay anh. Diệp Mộc nhìn kỹ bức ảnh, nhận ra người thanh niên thanh tú mặc đồ nam đang gượng cười, chính là người cô nhìn thấy lần trước, tứ thiếu gia của Lương Thị, nhân vật nữ đóng giả nam trong nhiều năm – Kỷ Nam. Đúng thế, đây chính là Tiểu Tứ!