Chương 120

Ngẩng đầu nhìn về phía cửa sổ, nhưng vừa nhìn, hắn đã sợ đến mức tim muốn nhảy ra khỏi yết hầu.

Hiên Viên Kỳ đang đứng bên cửa sổ, lạnh lùng nhìn sang bên này.

Cho dù có đứng ở khoảng cách xa, cho dù hắn không nhìn rõ biểu cảm trên mặt Hiên Viên Kỳ, nhưng dựa trên kinh nghiệm đi theo Hiên Viên Kỳ nhiều năm, hắn biết Hiên Viên Kỳ đang để hồn đi đâu đó.

“Nương nương, người mau về đi, nô tài có việc phải đi trước.” Vội vội vàng vàng nói một tiếng, Lai Phúc đưa ô cho Liễu Vận Ngưng, chạy đến ngự trù phòng trong tâm trạng căng thẳng.

—- Ôi!! Bệ hạ, sớm muộn gì cũng có ngày nô tài bị người hù chết mà.

Liễu Vận Ngưng mơ hồ cảm nhận được người đứng trước mặt đã rời đi, cố hết sức ngẩng đầu, nhưng trước mắt cái gì cũng mờ mờ, màu trắng trước mặt đang dần dần bị màu đen thay thế, nàng khẽ lắc đầu, như muốn xua đi cảm giác chóng mặt.

Nhưng có làm vậy cũng vô dụng, ‘Mộng Thệ’ hình như đã có dấu hiệu thức tỉnh, cảm giác đau đớn ngày càng gia tăng.

Cơn đau ăn sâu vào tim, như có hàng vạn con kiến bò trong xương, vì không muốn để mình bật ra tiếng la nào đành cắn chặt môi đến bật máu, ý thức mất dần, mất dần.

Gió lạnh thổi càng ngày càng mạnh, đêm càng chìm sâu trong bóng tối u mê.

Đau quá, đau quá.

Nếu cứ đau vậy mà chết đi, có phải cũng là hạnh phúc?

Một cái bóng đổ xuống người nàng, nàng ngẩng đầu trong vô thức, trước mắt cái gì cũng mơ hồ, không biết người đó đến đây tự lúc nào.

Khuôn mặt tuy mờ, nhưng nàng biết, đó là Hiên Viên Kỳ.

Nàng cố gắng ngẩng cao đầu, nhìn thẳng vào mắt vị Đế Vương cao cao tại thượng của nàng, trong không gian trắng xóa, tất cả đều mơ hồ, ngay cả khuôn mặt của Đế Vương cũng vậy, nàng ngẩng cao đầu im lặng nhìn y, cứ im lặng nhìn, rồi nở một nụ cười.

Nụ cười tựa như đóa hoa tàn úa vô cùng ảm đạm và đôi mắt mang theo nỗi đau không cách nào hình dung này được từng chút từng chút đâm vào tim Hiên Viên Kỳ.

Nỗi đau vô cùng rõ ràng, cứ vậy mà đánh thẳng vào tim y mà không một lời báo trước, đột ngột như vậy, thật khiến người ta trở tay không kịp.

“Bệ hạ……” Giọng nói yếu ớt lại dịu dàng, chớp mắt vô tình bị gió lạnh thổi tan, biến mất giữa trời tuyết mịt mùng.

—- Y cuối cùng, cũng bằng lòng gặp ta rồi.

Kiên trì lâu như vậy, thần kinh cũng liền lơi lỏng.

Thân thể mỏng manh bỗng ngả ra sau, Hiên Viên Kỳ trợn mắt đưa tay ra theo bản năng để đỡ lấy nàng.

Thân hình mong manh ngả vào vòng tay y, nhẹ đến khó tin, lạnh như vậy, buốt như vậy, hàng lông mi dính đầy tuyết khẽ buông xuống, trước mắt tối sầm.

Dung nhan thanh lệ trắng bệch, trắng gần như là trong suốt, tựa như nàng tùy thời đều có thể sẽ theo gió cuốn đi.

Thân hình gầy yếu trong lòng y im lặng như một con búp bê không còn sinh mệnh, đôi mày thanh tú chau chặt, cứ như gặp phải ác mộng.

Máu chảy xuống từ khóe môi nàng, nổi bật trên khuôn mặt trắng như tuyết, đỏ đến yêu mị, đỏ đến ghê người.

Sao lại như vậy? Sao lại như vậy?

Chưa bao giờ sợ hãi đến thế, chưa bao giờ kinh hoàng đến thế, chớp mắt Hiên Viên Kỳ cảm thấy trời đất như quay cuồng, một màu đen nặng nề đè lên người y, khiến y quên cả thở.

Nỗi đau dâng trào, trong lòng chỉ còn lại sự sợ hãi, cánh tay ôm lấy nàng không nhịn được run rẩy.

Bỗng y bế thốc nàng lên chạy về phía tẩm cung của mình, Lai Phúc đang bưng bữa khuya đến xém chút đã tông phải Hiên Viên Kỳ, chật vật nghiêng người né sang một bên, Lai Phúc chỉ kịp nghe Hiên Viên Kỳ lưu lại một câu: “Mau truyền Thái y!”