Chương 122 – Thương

Chu Thiến đi đến bên bọn họ nhìn bọn họ. Hai người đó vô luận là Kiều Tranh thanh nhã hay Triệu Hi Thành lạnh lùng đều là người có quan hệ chặt chẽ với Tống Thiệu Lâm, cũng có quan hệ chặt chẽ với Chu Thiến.

Bốn người này rốt cuộc là có duyên phận gì? Thật đúng là không thể nói rõ

Nhưng nàng biết, bốn người bọn họ không thể cứ dây dưa mãi như vậy được, cứ như vậy với bọn họ chính là một loại thương tổn.

Đầu tiên, Chu Thiến nhìn về phía Kiều Tranh, góc miệng anh bầm lại, cánh tay trầy xước, cả người anh tỏa ra hơi thở sắc bén, lạnh băng. Đây là lần đầu tiên cô thấy Kiều Tranh như vậy, cô chỉ biết Kiều Tranh rất ấm áp, thân thiết, thì ra với tình yêu, anh cũng không sợ hãi, hết sức tranh thủ, chỉ là cô không phải là người anh yêu. Kiều Tranh cảm nhận được ánh mắt của cô nhìn cô cười nhẹ, trong mắt là tình cảm sâu đậm không hề che dấu. Chu Thiến cảm nhận được hơi thở của Triệu Hi Thành trở nên nặng nề hơn

Cô nói với Kiều Tranh:

– Kiều Tranh, em tuy rằng không biết trước kia chúng ta đã có chuyện gì nhưng em thực sự cảm ơn anh. Anh nhất định đã cho em một thời gian hạnh phúc, cảm giác hạnh phúc ấy có lẽ cả đời em sẽ không nhớ lại được nhưng chung quy nó cũng từng tồn tại, nó có lẽ ẩn sâu trong lòng em, chỉ là em không tìm được chìa khóa để mở nó. Nhưng Kiều Tranh, cánh cửa đó khép lại quá khứ của em, cũng khép lại Tống Thiệu Lâm của quá khứ. Em đã quên Kiều Tranh, không còn là người trong cảm nhận của anh nữa. Giờ em không muốn đặt suy nghĩ vào những thứ đã qua. Quá khứ với em không quan trọng, em cũng không muốn tìm lại nó cho nên, Kiều Tranh, em như vậy không hợp với anh đâu. Cho dù em và Hi Thành có li hôn hay không thì điều này cũng không thể thay đổi, cho nên Kiều Tranh…

Cô lẳng lặng nhìn anh, hai mắt lưu chuyển dường như xuyên thấu đến lòng anh

– Đừng coi em là Tống Thiệu Lâm xưa nữa, cũng đừng đăt tình cảm vào em nữa, em không nhận nổi nó. Nhìn xung quanh anh mà xem, đừng xem nhẹ người thực sự quan tâm đến anh

Khóe miệng Kiều Tranh vẫn cười nhưng hai mắt ảm đạm u tối, anh đau đớn nhìn cô, ánh mắt này khiến tim cô co rút

Chu Thiến dời mắt, cô quay đầu nhìn Triệu Hi Thành, gò mà anh bị Kiều Tranh đánh bầm dập chảy máu nhưng ánh mắt anh vẫn luôn kiêu ngạo, có lẽ nghe xong những lời Chu Thiến vừa nói mà ánh mắt anh nhìn cô, mọi sự kiêu ngạo đều hóa thành tình cảm dịu dàng

Ánh mắt này khiến tim cô đập thật nhanh. Chu Thiến cố gắng lắm mới khắc chế xúc động muốn vuốt ve vết thương của anh, cô nói với anh

– Hi Thành, em không trách anh hiểu nhầm em, dù sao nhìn cảnh khi nãy, mười người chỉ sợ chín người đều hiểu nhầm thôi. Nhưng em luôn hi vọng anh là người cuối cùng đó, nhưng anh cũng không hiểu em, chưa bao giờ thực sự tin tưởng em nên đương nhiên anh sẽ không phải là người đó. Nhưng cũng không thể trách anh, chúng ta thực sự ở chung là sau khi em mất trí nhớ, thời gian thực sự quá ngắn ngủi, nếu không phải chúng ta đã kết hôn thì có lẽ sẽ chẳng có gì xảy ra. Hi Thành, đừng ép sát như vậy, cho nhau chút thời gian đi, có thể phai nhạt quá khứ, hiểu biết lại từ đầu

Kiều Tranh vội kéo Chu Thiến hỏi:

– Thiệu Lâm, hắn ta làm ra chuyện đó, em còn có thể dễ dàng tha thứ, cho hắn cơ hội sao? Tính tình Triệu Hi Thành như thế, hắn ta sẽ không thay đổi, sao em còn muốn cùng hắn dây dưa, em sẽ không hạnh phúc đâu