Chương 122: Trước hai quân

Trần Dung chậm rãi nghiêng đầu qua.

Vừa nghiêng đầu, tựa tiếu phi tiếu nhìn nam nhân làm nàng ái mộ, làm nàng thất thân này, gương mặt thanh diễm của Trần Dung xinh đẹp đến kinh tâm động phách.

Nàng liếc nhìn chàng một cái cũng không mở miệng liền quay đầu, đẩy cửa rời đi.

Nàng bước từng bước một xuống bậc thang.

Vương Hoằng cúi đầu, nhìn tấm lưng thẳng tắp của nàng, nhìn bộ y phục màu trắng nhiễm máu đỏ tươi kia.

Vừa rồi hai tỳ nữ kêu lên thảm thiết đã sớm kinh động hộ vệ trong phủ. Lúc này, mấy chục hộ vệ thân mặc khôi giáp, cầm binh khí trong tay, gấp rút vội vàng vọt lại đây. Bọn họ vừa muốn hô hào, liếc mắt một cái nhìn thấy Vương Hoằng đứng ở cửa trúc thì tâm thần đại định, lại ngậm miệng vào.

Trong nháy mắt, mấy chục đôi mắt nhìn về phía Trần Dung.

Bọn họ nhìn chằm chằm Trần Dung, nhìn chằm chằm trường kiếm nhuốm đầu máu trong tay nàng.

Sau khi nhìn một cái, bọn họ lại nhìn về phía Vương Hoằng.

Lúc này, Trần Dung đã đi xuống thang lầu. Nàng nhìn hộ vệ Vương gia đứng đầy viện, che kín lối đi, khóe miệng cong lên, tươi cười nhợt nhạt.

Nàng dừng chân, ngoái đầu nhìn Vương Hoằng, sóng mắt như nước, tựa tiếu phi tiếu, môi anh đào hãy còn sưng đỏ khẽ nhếch.

Nàng nhìn chàng: “Thất lang, chàng muốn giữ ta lại sao?”

Dưới ánh mặt trời, xiêm y của nàng trắng đến chói mắt, trường kiếm máu chảy đầm đìa kia cũng đỏ đến chói mắt.

Khi Vương Hoằng nhìn nàng, một hộ vệ tiến lên một bước, hắn hướng tới Vương Hoằng chặp hai tay, lớn tiếng hỏi: “Lang quân, phụ nhân này đã giết người sao?”

Vương Hoằng không nói gì, chàng đang nhìn Trần Dung chăm chú với ánh mắt lộ vẻ phức tạp.

Cứ như thế, chàng nhìn chằm chằm nàng, nàng mỉm cười nhìn lại chàng.

Thật lâu sau, Vương Hoằng phất phất tay.

Khi chàng làm thủ thế này, chúng hộ vệ đồng thời lui ra, trong nháy mắt, trong sân viện lại rộng rãi.

Nhìn thấy mọi người lui đi, Trần Dung quay đầu, cất bước đi về phía trước. Giờ này khắc này, dù là động tác quay đầu đi, hay là bước chân đều rất kiên quyết, không chút do dự.

Nhìn chằm chằm bóng hình xinh đẹp màu trắng kia, hai tay Vương Hoằng bấu chặt vào lan can bằng trúc, chàng lại gọi: “A Dung?”

Giọng của chàng không nhỏ, nhưng bóng hình xinh đẹp màu trắng kia không hề dừng lại, nàng vẫn cầm trường kiếm, từng bước một đi ra ngoài.

Mỗi khi đi từng bước, trên mặt đất sẽ lưu lại vài giọt máu tươi. Vết máu tiên diễm kia khiến người ta nhìn thấy mà ghê người.

Vương Hoằng khàn khàn ôn nhu mở miệng, chàng khẽ gọi: “A Dung, trở về đi…… Nàng không còn nơi nào để đi mà.”

Tiếng của chàng hòa vào trong gió như lá rụng khỏi cây, đảo mắt đã bị gió thổi bay, không bao giờ lưu lại dấu vết trong trời đất.

Trần Dung không quay đầu. Chẳng những không quay đầu, nàng thậm chí chưa từng dừng lại.

Nàng từng bước một đi xa, từng bước một biến mất trong tầm nhìn của chàng, đến khi không còn trông thấy chút gì nữa…

Cũng không biết qua bao lâu, một tiếng vó ngựa truyền đến.

Đảo mắt, một kỵ sĩ xoay người xuống ngựa, nhìn Vương Hoằng trên lầu trúc đang cúi đầu, vẫn không nhúc nhích chắp tay nói: “Lang quân, Nam Dương vương có việc cấp tốc, thỉnh người đến thương lượng.”

Lời kỵ sĩ vừa thốt ra, lại là tiếng vó ngựa dồn dập truyền đến. Tiếp theo, một kỵ sĩ khác giục ngựa chạy tới, hắn nhìn Vương Hoằng kêu lên: “Lang quân, người Hồ đã kết trận ở ngoài thành.”

Vương Hoằng ngẩng đầu lên.

Chàng ôn hòa nói: “Chuẩn bị xe.”

“Vâng.”

Đảo mắt, xe ngựa đã được chuẩn bị tốt.

Nhưng mà Vương Hoằng không hề động, chàng vẫn cúi đầu, tùy ý để gió lạnh cuồn cuộn thổi tung tóc chàng, tùy ý để tay áo bay phấp phới trong gió.

Một hộ vệ do dự gọi: “Lang quân?”

Tiếng kêu của hắn làm Vương Hoằng bừng tĩnh, chàng ngẩng đầu lên.

Chàng nhìn hộ vệ kia, cũng không biết vì sao, con ngươi xưa nay trong suốt cao xa mà ôn nhu, giờ phút này dường như có chút trống rỗng.

Chàng nhìn phía sau hộ vệ, nhẹ nhàng mở miệng: “Người đâu.”

Vài hộ vệ lên tiếng trả lời bước ra, chắp tay nói: “Dạ.”

Vương Hoằng dựa vào lan can, khuôn mặt tuấn tú cúi xuống, một lọn tóc phiêu đãng trước mặt chàng, chàng lẳng lặng nói: “Đi, trông chừng Trần thị A Dung…… Bảo vệ nàng!”

Vài hộ vệ đáp ứng, xoay người rời đi.

Đến khi bọn họ đi xa, Vương Hoằng mới chậm rãi buông ra lan can, chàng nhẹ nhàng nói: “Người ở bên trong, chôn cất đi.”

“Vâng.”

Hai hộ vệ nhìn thoáng qua nhau, bước lên cầu thang.

Bọn họ đẩy ra cửa phòng, vào lầu các.

Một lát sau, một người chắp tay hỏi: “Lang quân, hai tỳ nữ này lấy lễ gì để chôn?”

Vương Hoằng cúi đầu, từ từ đi xuống dưới, chàng cũng không quay đầu lại nhẹ giọng nói: “Coi thường chủ tử, cũng đáng giết! Cứ quẳng ra đó thôi.”

Lời này vừa nói ra, chúng hộ vệ lại trao đổi ánh mắt.

Hàng năm bọn họ đi theo Vương Hoằng, tất nhiên biết hai tỳ nữ này là người đã hầu hạ Vương Hoằng nhiều năm. Người như vậy, ngay cả không có công lao thì cũng có khổ lao. Dựa theo lẽ thường, nếu gây ra lỗi lầm lớn, các nàng đã chết, chủ gia dù thế nào cũng có thể khoan thứ cho các nàng…… Nay những lời này của lang quân nói ra rất nhẹ nhàng, nhưng đối với nô bộc sinh ra trong nhà mà nói, phụ mẫu huynh đệ của các nàng sao có thể tiếp tục ở lại trong Vương gia được nữa?

Tuy rằng thương cảm, chúng hộ vệ cũng không có ai nghi ngờ. Bọn họ cúi đầu, đáp: “Vâng.”

Trong tiếng đáp ứng, đã có người ghi lại lời phân phó của Vương Hoằng, chuẩn bị truyền tới Lang Gia. Đồng thời, một người chuẩn bị tiến lên hỏi cũng lui xuống. Hắn định hỏi nguyên do sự việc, nhưng với lời nói này của Vương Hoằng đã đưa ra một định luận. Vì thế, các nàng là chết như thế nào, bị ai giết chết, cũng không cần thiết phải truy cứu.

Chỉ chốc lát, xe ngựa chở Vương Hoằng ra khỏi thôn trang.

Xe ngựa vừa mới đi ra phố Nam Dương, bên ngoài tiếng trống dồn dập. Từng tiếng trống nặng nề khiến mọi người trên ngã tư đường bắt đầu vội vàng bôn tẩu, bối rối xoay quanh.

Xe ngựa Vương Hoằng càng chạy nhanh, xa phu vung roi ngựa, quát vội giục giã.

Trong nháy mắt, Vương Hoằng đã tới cửa thành phía bắc.

Nhìn thấy chàng lại đây, năm ngàn hộ vệ Vương gia nhất tề cử kích hành lễ.

Vương Hoằng cũng không nâng mắt nhìn, mặt không chút thay đổi cất bước về phía tường thành.

Chỉ chốc lát, chàng đã đi tới trên tường thành.

Trên tường thành, lúc này có mấy chục sĩ phu đứng đó, những người này người người đều mặc trường bào. Nhìn thấy Vương Hoằng đi tới, Dũ Chí tiến lên chào đón chàng, ha hả cười nói: “Thất lang, huynh tới quá muộn.”

Vừa mới cười xong, hắn ngẩn ngơ, ngạc nhiên hỏi: “Xảy ra việc gì vậy, sao lại nghiêm mặt như thế?”

Vương Hoằng liếc hắn một cái, không quay đầu. Chàng bước đến tường thành, dựa vào tường thành nhìn xuống phía dưới.

Dưới cửa thành, hai vạn Hồ tốt đã bố trí thành đội ngũ, tinh kỳ tung bay.

Nhìn bọn họ, Vương Hoằng nhẹ giọng hỏi: “Có mật thám gì không?”

Chàng hỏi, là một phụ tá ở gần nhất đứng bên trái phía sau chàng.

Phụ tá gật đầu, thấp giọng nói: “Mộ Dung Khác đều bố trí quân tốt ở chung quanh cửa thành các phía đông tây nam bắc. Nhưng mà ở cửa bắc lang quân quản thì có nhiều Hồ tốt nhất. Ý tứ của Nhiễm tướng quân là lang quân tấn công người Hồ từ cửa thành phía bắc, kiềm chế chủ lực của người Hồ, sau đó cửa tây, cửa nam, cửa đông, đồng thời sẽ bị phá vây. Lang quân chỉ cần làm tốt điều này, Mộ Dung Khác thì cứ giao cho y.”

Nói tới đây, người phụ tá nói tiếp: “Nhiễm tướng quân còn nói, nếu lang quân luyến tiếc binh sĩ nhà mình có thể thay thế bằng người của Nam Dương vương. Y nói Mộ Dung Khác vây công thành Nam Dương là một chuyện lớn, dù thế nào cũng phải đổ máu một chút.”

Nói tới đây, người phụ tá lại cười khổ. Lời này của Nhiễm Mẫn thật rõ ràng, y có thể dễ dàng đuổi đi Mộ Dung Khác nhưng sẽ không làm như vậy. Y chỉ cần xuất hiện ở thời điểm cuối cùng cứu thành Nam Dương là đủ rồi.

Vương Hoằng khẽ nhếch khóe miệng, nhẹ giọng trả lời: “Cứ làm như vậy đi.”

Chàng lại ra lệnh: “Ngươi có thể truyền lệnh, nói, ở Nam Dương ta đã bảo Nhiễm Mẫn xuất đầu, người chúng ta bày ra không cần động.”

Người phụ tá nhíu mày, có chút gấp gáp nói: “Lang quân, ta thật không rõ, người rõ ràng có bản sự đối phó với Mộ Dung Khác, vì sao lại che giấu thực lực? Lang quân, người cứ như vậy sẽ khiến gia chủ thất vọng.”

Lời của hắn vừa dứt, Vương Hoằng liền liếc mắt một cái.

Rõ ràng ánh mắt thản nhiên này của chàng đã khiến người phụ tá bất an cúi đầu xuống.

Vương Hoằng nhìn phương xa, chậm rãi nói: “Lời vừa rồi ta có thể coi như chưa nghe thấy.”

Mấy giọt mồ hôi lạnh chảy xuống từ trên trán của người phụ tá, hắn cúi đầu đáp: “Vâng.”

Canh giờ trôi qua từng khắc một.

Đảo mắt, buổi trưa đã qua. Giờ Mùi vừa tới, một tiếng trống dồn dập thốt nhiên truyền đến.

Trên tường thành, trong từng tiếng trống, một đội binh lính khôi giáp hạng nặng nhất tề đứng ở cửa thành phía bắc. Đám sĩ tốt này tuy rằng đều mặc khôi giáp, nhưng nhìn kiểu dáng và màu sắc khôi giáp, rõ ràng thuộc về các gia tộc khác nhau.

Vương Hoằng đứng ở trên tường thành, nhìn xuống những người này thật lâu, sau đó quay đầu, chàng liếc nhìn đám Hồ tốt tộc Tiên Ti ngoài thành bất động như núi, tay phải vung lên, quát khẽ: “Tiến công!”

Lời của chàng vừa thốt ra, một tiếng trống hùng hậu vang dội đã vang lên trên tường thành.

Loại tiếng trống này là tiếng trống tấn công, là tiếng trống giết chóc!

Tiếng trống vang lên, cửa thành mở rộng!

Trong tiếng vó ngựa ầm vang, chúng kỵ sĩ đồng thời lao ra!

Đột nhiên, nhóm sĩ phu đứng ở trên tường thành cả kinh, có người kêu lên: “A, người nọ là ai vậy?”

Tiếng kêu la ồn ào xen lẫn trong trong tiếng trống.

Vương Hoằng đang phân phó một việc cho phụ tá, nghe thấy ồn ào cũng ngẩng đầu lên.

Chàng quay đầu tùy ý thoáng nhìn qua.

Chỉ liếc mắt một cái, gương mặt tuấn dật của chàng trở nên trắng bệch. Vương Hoằng vội vàng xông lên vài bước, tay vịn vào tường thành, hét to: “Trở về!”

Giọng của chàng khàn khàn trầm vang, đã là dùng khí lực toàn thân hét to: “Trần thị A Dung, nàng trở về cho ta ――――”

Tiếng quát của chàng bị chìm nghỉm trong tiếng trống, tiếng hò hét, tiếng chém giết.

Ngoại trừ mấy người đứng ở bên cạnh chàng thì không có bất luận kẻ nào nghe thấy.

Mọi sĩ phu, binh lính đều đang nhìn bóng dáng người kia.

Đây là một người mặc áo trắng như tuyết, nàng xen lẫn trong chúng sĩ tốt cầm roi ngựa trong tay, cưỡi một con tuấn mã khiến cát bụi bốc lên.

Nàng cưỡi quá nhanh, trong nháy mắt đã vọt tới phía trước chúng sĩ tốt.

Dưới ánh mặt trời, y bào màu trắng của nàng rộng thùng thình phất phơ trong gió, thân hình của nàng dần hiện ra… Bất luận kẻ nào liếc mắt một cái đều có thể thấy được, trong y bào của nàng không có nội giáp!

Đại chiến, đứng giữa hai quân, một nữ lang lại không mặc khôi giáp lao ra……

Dần dần, tiếng ồn ào náo động dừng lại.

Mọi người kinh ngạc nhìn bóng người màu trắng trong cát bụi cuồn cuộn, cũng không biết qua bao lâu, một sĩ phu thở dài truyền ra: “Gia viên khó giữ được, ngay cả phụ nhân cũng dám chém giết! Ai có thể nói người Tấn ta không có thiết cốt nhiệt huyết?”