Chương 123 – Thế giới nhỏ

Chu Thiến nhìn bóng xe biến mất ở góc đường rồi mới quay đầu lại

Vừa quay đầu đã thấy đôi mắt vui mừng của Triệu Hi Thành đang nhìn mình chăm chú. Anh kìm lòng không đậu cầm tay cô, khóe miệng không dấu được ý cười:

– Thiệu Lâm, hôm nay nghe được em nói những lời này anh thực sự rất vui. Em vẫn luôn lý trí như vậy, bình tĩnh như vậy đến độ anh không thể không hoài nghi địa vị của mình trong lòng em. Giờ anh đã hiểu trong lòng em có anh, cái này dáng vui hơn tất cả mọi thứ

Anh nhìn cô, đôi mắt đen thâm thúy sáng bừng, bên trong chiếu ra bóng dáng của cô.

Chu Thiến rút tay về nhẹ giọng hỏi:

– Hi Thành, em nói như vậy không có nghĩa rằng em đã hoàn toàn quên đi mọi thứ, cũng không phải là em sẽ đón nhận anh, em không thể xác định anh có phù hợp với em không, cũng không có tin tưởng vào tương lai của chúng ta

Triệu Hi Thành nhìn bàn tay trống rỗng, trong lòng buồn bã:

– Thiệu Lâm, trước kia anh bá đạo, làm rất nhiều chuyện có lỗi với em nhưng giờ anh đã hiểu trước kia mình đã sai cỡ nào. Anh sẽ không yêu cầu em làm gì, cũng sẽ không ép em phải quyết định điều gì. Từ nay trở đi anh sẽ tôn trọng em, cố gắng hiểu em, anh sẽ để em dần dần tin tưởng anh, tin tưởng vào tương lai của chúng ta, sau đó cam tâm tình nguyện quay về bên anh

Giọng anh nhẹ nhàng, dịu dàng như cơn gió nhẹ thổi qua tim Chu Thiến. Chu Thiến nhẹ nhàng cười, khuôn mặt tươi cười như đóa hoa bách hợp trắng muốt khiến anh chói mắt

Chu Thiến bị anh nhìn mà mất tự nhiên cúi đầu:

– Hi Thành, chuyện không đơn giản như anh nghĩ đâu, anh đừng ngoài thì nói rất dễ dàng nhưng hành động lại khác hẳn

– Chuyện cũng không phức tạp như em nghĩ, Triệu Hi Thành anh đã quyết làm chuyện gì thì chắc chắn sẽ làm được. Anh lấy danh dự của Triệu thị mà cam đoan, Triệu Hi Thành tuyệt đối nói được thì làm được!

Chu Thiến nhìn anh, thần thái của anh chân thật hiếm thấy, anh nhìn chăm chú vào mắt cô. Lòng Chu Thiến như bị kích thích, mặt hơi nóng lên. Cô cúi đầu xoay người đi về phòng trọ, Triệu Hi Thành cũng nhanh chóng đuổi theo sau. Chu Thiến nói:

– Anh không về đi, theo em làm cái gì

Triệu Hi Thành đi đến bên cô giữ chặt tay cô, gắt gao nắm chặt nhưng lại làm bộ như không có chuyện gì, giống như đang làm một chuyện hết sức tự nhiên

Anh nhìn phía trước, phối hợp với bước chân của cô:

– Thiệu Lâm, anh phải hiểu em nhưng em cũng phải cho anh cơ hội chứ đúng không? Giờ anh muốn biết mỗi ngày em làm gì, em sẽ không từ chối anh đúng không?

Anh quay đầu nhìn cô cười, tay nắm tay cô càng chặt, mười ngón tay đan vào nhau, Chu Thiến có thể cảm nhận được lòng bàn tay nóng rực và chút mồ hôi của anh

Là vì thời tiết nóng bức hay là vì anh lo lắng? Chu Thiến không có đáp án nhưng nhìn đôi mắt đầy hi vọng của anh, câu từ chối không thể nói thành lời

Hơn nữa, vì sao phải từ chối? Cho dù là cho hai người một lần nữa hiểu lẫn nhau, một lần nữa làm lại thì có cái gì không tốt?

– Chỗ em ở rất đơn sơ, chỉ sợ anh không quen. Chu Thiến nói

– Kì lạ, đại tiểu thư như em có thể quen thì sao anh không thể quen?

Tuy rằng nói như vậy nhưng khi Triệu Hi Thành tới phòng cô thì thực sự không quen. Nơi này không phải anh chưa từng tới, trước kia chủ thuê nhà nhân lúc các cô không ở nhà đã mở cửa cho anh vào xem nhưng khi đó anh chỉ đứng ở cửa liếc vội vào trong mấy lần đã bị căn phòng đơn sơ làm cho chua xót đến tột cùng, vội bước ra ngoài