Chương 126: Cô bé lọ lem may mắn có thai (2)

Một đôi mắt sáng có chút chờ đợi có chút vui sướng, thỉnh thoảng thông qua kính chiếu hậu nhìn bóng dáng kiêu ngạo ngồi ở ghế sau.Đôi mắt nhìn qua, giống như đã sớm biết có người luôn nhìn mình, vẫn chuyên tâm xem tài liệu không ngẩng đầu lên Mạc Dĩ Trạch nói: “Muốn hỏi gì thì hỏi?”. Thật ra từ lúc ra khỏi bệnh viện, anh cũng đã biết là tên này muốn hỏi gì.Nghe vậy, Minh Vũ hơi chột dạ, ngay sau đó cười một chút: “Cậu chủ đã quyết định, ông chủ và bà chủ nhất định là rất vui”. Biết không thể giấu anh, cho nên cũng không nghĩ giấu .Vui mừng?Bởi vì hai chữ này, Mạc Dĩ Trạch sửng sốt, dừng tay xem tài liệu, gấp lại để qua một bên.Nếu nói cho họ biết, anh dùng cảm tính để cá cược 10% trên đôi chân mình, họ sẽ vui mừng sao?Dĩ nhiên là không. Bọn họ sẽ không bao giờ vui mừng vì anh sẽ không để họ biết.Giấu suy nghĩ vào trong lòng, lại cầm lên bản bút ký, bỏ qua sự vui sướng của Minh Vũ, xem như là chấp nhận.Minh Vũ bởi vì quyết định của anh mà vui sướng cũng là dễ hiểu, chỉ là khi hắn vì thế mà mừng rỡ thì không khỏi có chút nghi vấn, ví như. . .”Cậu chủ, cậu vì cô ấy mà quyết định sao?” Minh Vũ có chút trù trừ hỏi.Dứt lời Minh Vũ nhìn thấy khuôn mặt của Mạc Dĩ trạch cứng đờ, mặc dù chỉ là thoáng qua nhưng hắn cũng thấy được. Thật ra không cần làm rõ hai người cũng biết cô ấy là chỉ ai.“Tại sao hỏi như vậy?”. Mạc Dĩ Trạch nhíu mày, hai mắt cũng không rời khỏi laptop.Thật ra khi quyết định như vậy, anh cũng không biết tại sao, chẳng qua khi anh biết cô có thai, trong lòng giống như có nguồn sức mạnh bắt anh làm vậy, nhất là khi anh biết tất cả mọi chuyện là do Âu Xảo Lệ làm mà không liên quan cô.Nhiều ngày qua, anh cũng không có tìm cô hỏi rõ ràng, bởi vì anh không biết sau khi đã tổn thương cô nhiều như vậy phải đối mặt với cô thế nào đây. Cho nên kiềm chế bản thân.Đối mặt với khuôn mặt lạnh lùng của anh, Minh Vũ cảm giác không nói được, qua một lúc lâu cũng không hỏi thêm gì nữa.Thời gian lẳng lặng trôi qua, Minh Vũ cẩn thận lái xe, trong đầu muôn vàn câu hỏi mà Mạc Dĩ Trạch ngồi ở phía sau nghiêm túc xem bút ký, trong mắt toát ra vẻ đau khổ lộ ra trong lòng anh không yên.“Đi Âu gia”. Đột nhiên nói ra một câu như vậy, Minh Vũ sửng sốt gật đầu “vâng” mặc dù không hiểu gì hết nhưng vẫn ngoan ngoãn làm theo.Ở trong lòng đắn đo lâu lắm, Mạc Dĩ Trạch quyết định giải quyết tất cả.Giống như vị thần đẹp trai của Hi Lạp khiến tất cả phụ nữ phải xiêu lòng, một đôi mắt lạnh lùng khiến người khác phải e sợ.Nhẹ nhàng khép lại máy vi tính trong tay, Mạc Dĩ Trạch nhắm mắt vuốt vuốt trán có chút nhức mỏi, chỉ là hai mắt mới nhắm lại, trước mắt liền hiện ra một khuôn mặt xinh đẹp, dung nhan tinh xảo, kết quả là trong lòng càng thêm phiền não.Đem phiền não áp chế trong lòng, Mạc Dĩ Trạch chậm rãi mở mắt ra.Chẳng qua trong lúc chờ đèn giao thong, anh không tự chủ nhìn ra dòng xe bên ngoài, ánh mắt bỗng nhiên sáng lên, sau đó không nói một lời, tâm trạng không tốt.※Cảm giác lạnh lẽo ùa ra, Minh Vũ không hiểu chuyện gì, nhìn qua kính chắn gió thấy trời nắng chang chang.Minh Vũ lập tức hủy bỏ suy nghĩ trong lòng, nghĩ là bản thân tưởng tượng nhiều quá nhưng cảm giác càng lúc càng lạnh ép hắn thở không nổi, trong lòng kinh ngạc nhìn người ngồi phía sau mới phát hiện thì ra không phải hắn nghĩ nhiều mà cảm giác lạnh là do người ngồi phía sau.“Cậu chủ”. Minh Vũ giật mình cho là sắp có chuyện gì, kêu nhỏ.Mạc Dĩ Trạch căn bản không để ý hắn, ánh mắt cũng không nháy nhìn ngoài cửa xe, cảm giác càng ngày càng lạnh lẽo.Minh Vũ nhìn theo mắt anh, phát hiện anh đang nhìn chằm chằm chiếc BMW. Chỉ là…“Cậu chủ, có việc gì sao?”. Minh Vũ không hiểu, chẳng lẽ cậu ấy biết chủ nhân chiếc xe.Minh Vũ đang suy nghĩ, đèn đỏ đã chuyển sang xanh. Sau xe truyền đến tiếng còi cắt đứt suy nghĩ của hắn. Minh Vũ tiếp tục khởi động xe chạy đi thì Mạc Dĩ Trạch lên tiếng“Đi theo chiếc xe kia”.. . . .Mặc dù không biết Mạc Dĩ Trạch muốn gì chỉ thấy anh nhìn chằm chằm chiếc xe kia. Minh Vũ cũng chẳng biết hỏi gì chỉ có thể theo lời anh đuổi theo.Khoảng mười phút, chiếc xe kia dừng trước cửa bệnh viện “Thánh yêu”.“Cậu chủ” Minh Vũ vẫn nhìn thấy khuôn mặt Mạc Dĩ Trạch càng lúc càng không tốt không biết nên làm thế nào tiếp.Ai ngờ người bước xuống khỏi chiếc BMW có khuôn mặt rất tuấn tú. Minh Vũ lúc đầu còn không nhớ đó là ai, thế nhưng khi thấy hắn vòng qua xe mở cửa ghế lái phụ thì thấy một cô gái có mái tóc dài mặc chiếc váy màu xanh nhạt bước xuống xe.Đôi mắt kinh ngạc, mới nhớ ra đó là người đàn ông lần trước đến biệt thự cùng với Âu Xảo Lệ, rốt cuộc cũng hiểu tại sao sắc mặt của cậu chủ lại tệ như vậy. Chỉ là khi hắn hiểu được thì cũng xong hết rồi.“Này…” Minh Vũ tính quay đầu lại nhìn Mạc Dĩ Trạch thì thấy mặt anh xanh mét, đôi mắt bốc lên lửa giận, hơi thở như nước đá.“Đẩy tôi xuống xe”. Không nhìn đến Minh Vũ lo lắng, Mạc Dĩ Trạch chỉ nhìn bóng dáng Âu Y Tuyết biến mất ở cửa.Minh Vũ gật đầu, trong lòng vô cùng lo lắng. . . .※Bởi vì Elena đã nói trước cho nên Bạch Tuấn Ngạn và Âu Y Tuyết mới có thể thông suốt lên tầng sáu khoa sản phụ.Vòng qua từng gian phòng bệnh, cuối cùng Bạch Tuấn Ngạn và Âu Y Tuyết đi tới một phòng mạch.