Chương 127: Cô bé lọ lem may mắn có thai (3)

“Xin lỗi, bệnh viện có quy định, đàn ông không thể vào trong”. Mặt cô y tá xin lỗi ngăn Bạch Tuấn Ngạn đang muốn vào bên trong lại.Đôi mắt lạnh lùng nhìn cô y tá, cuối cùng chuyển sang ân cần nhìn Âu Y Tuyết, Bạch Tuấn Ngạn do dự một lát nói “Bây giờ tôi ở bên ngoài chờ em”.“Ừ”. Âu Y Tuyết gật đầu một cái, sau đó theo cô y tá tiến vào phòng khám.Vừa tiến vào phòng, một mùi hương đập vào mặt. Nhìn phía trước, ngoại trừ các thiết bị công nghệ cao, cái bàn màu trắng, giá sách, một cái ghế sa lon thì không có gì khác.Đang lúc Âu Y Tuyết còn đang nhìn đánh giá mọi thứ, cô y tá hỏi lại một lần: “Cô là Âu Y Tuyết, đúng không?”. Mặc dù lúc trước có gọi tên, nhưng cô muốn xác nhận lại một lần nữa.“Ừ”. Âu Y Tuyết nhàn nhạt trả lời, trên khuôn mặt không biểu hiện gì, ánh mắt trống rỗng, giống như là cái tượng gỗ.“Bây giờ bác sĩ đang ở phòng khác, cô tạm ở chỗ này nghĩ ngơi chờ một lát”. Lầm tưởng là cô sợ giải phẫu, cô y tá cười nhẹ nhàng trấn an “Cô không cần phải sợ, bệnh viện chúng tôi đảm bảo là không đau không có tác dụng phụ”.Nghe vậy Âu Y Tuyết ngẩn ra, cũng không lên tiếng.Sợ cô khẩn trương cô y tá trấn an mấy câu, sau đó mới rời phòng.. . . . .Cô thật sự muốn bỏ đứa bé sao?Âu Y Tuyết ngồi trên ghế salon rũ đầu xuống, đầu tóc như thác nước theo bả vai rơi xuống, che khuôn mặt cô, chỉ có bả vai run run mới biết được tâm trạng của cô bây giờ không vui sướng gì.Tay từ từ đặt lên bụng của mình, con mắt đau thương nhìn về bụng của mình, cảm xúc trong lòng ngổn ngang.Cô không thể tưởng tượng, nơi này lại có một sinh mạng. . . .Lòng ngón tay xược qua, một cảm giác không thể diễn tả bẳng lời từ đáy lòng cô truyền đến. Cốt nhục của cô, cuối cùng cô cũng không thể giữ lại nó. Không bởi vì gì cả, chỉ vì nó không nên đến cái thế giới này!Môi khẽ nâng, khuôn mặt cực kì bi ai, cô cuối cùng khó khăn nói “Thật sinh lỗi, mẹ không thể sinh ra con”.Cô lại không biết, một màn này đều rơi vào trong mắt một người.Thật xin lỗi, mẹ không thể sinh ra con. . . .Cho dù cách một cánh cửa, nhưng anh vẫn nghe được âm thanh nỉ non thật nhỏ của cô.Năm ngón tay nắm chặt thành quyền, cổ tay trắng bệch! Khuôn mặt lạnh lùng, giờ phút này xung quanh Mạc Dĩ Trạch bao quanh khi lạnh lùng làm người ta sợ hãi.Lúc đầu thấy cô đến đây trong lòng anh tràn ngập lo lắng, ngàn vạn lần không nghĩ tới, mục đích của cô là muốn phá thai!Mà cái người phụ nữ đáng chết này, lại muốn phá bỏ đứa con của anh!Nếu anh không tình cờ thấy cô và người đàn ông kia! Nếu anh không đuổi kịp! Nếu như anh không nghe được những gì cô nói! Đứa con của anh sợ rằng sẽ bị người phụ nữ độc ác này giết trong trứng nước!Anh vô cùng tức giận sắc mặt xanh mét ý bảo Minh Vũ bên cạnh. Còn chưa rõ việc gì xảy ra Minh Vũ nhận được chỉ thị của anh lập tức bước tới.“Thay tôi coi chừng nơi này!” Mạc Dĩ Trạch nói.“Dạ” Minh Vũ vội vã gật đầu, ngay sau đó quay lưng đi.Sau khi bàn giao mọi chuyện, Mạc Dĩ Trạch nhìn đến cánh cửa im lìm, sau đó chậm rãi chuyển động cái nắm cửa, đẩy cửa ra.“Cạch” Một tiếng cửa bị đẩy thanh âm không lớn không nhỏ, nhưng đủ để cho người ta nghe thấy. Mà âm thanh này cũng làm cho Âu Y Tuyết đang đắm chìm trong nghĩ cũng hồi hồn lại.Cho rằng bác sĩ tới, Âu Y Tuyết đè nén tâm tư nặng nề của mình xuống, che giấu mặt mũi bi thương của mình, khôi phục vẻ lạnh lùng, chờ đợi chỉ thị của bác sĩ. Vậy mà cô đợi một lúc cũng không có âm thanh nào truyền đến.Cô kinh ngạc ngẩng đầu lên nhìn cạnh cửa. Khi nhìn thấy thân mình lạnh lùng thì dừng lại, đầu ốc trống rỗng!Là anh!Âu Y Tuyết kinh ngạc thở dốc, khuôn mặt lạnh lùng cởi bỏ thay vào khuôn mặt khiếp sợ nhìn Mạc Dĩ Trạch ngồi trên xe lăn, sóng to gió lớn nổi lên trong lòng.“Anh. . . .” Khuôn mặt khổ sở cắn môi dưới. Cô muốn nói điều gì nhưng đối với khuôn mặt lạnh như băng làm cho người ta nổi giận, thì tất cả lời nói đều nghẹn nơi cổ họng.Mạc Dĩ Trạch nhìn chằm chằm cô. Nhìn thấy vẽ mặt chột dạ của cô, càng thêm chứng thực quyết định kiên định của cô! Giận dữ trong lòng càng không thể dập tắt, anh dùng lực lớn khép cửa lại, ngay sau đó điên cuồng mắng cô.“Phụ nữ chết tiệt, cô dám giết chết đứa bé của tôi!”. Không đợi cô kịp phản ứng anh nóng giận tố cáo cô.Không có chuẩn bị tâm lý, Âu Y Tuyết bị anh nói như vậy, đầu ốc cô như bị tê liệt. Cô chỉ thấy một thứ không khí rất nguy hiểm tràn ngập cả phòng, anh trong giờ phút này như con sư tử bên bờ biên giới sụp đổ, làm người ta thật sợ hãi.Đầu ốc ông ông, còn có dư âm vọng lại, đợi đến lúc Âu Y Tuyết phản ứng thì không biết từ lúc nào Mạc Dĩ Trạch đã tới bên cạnh cô.“Không cần. Anh tránh ra”. Âu Y Tuyết sợ hãi hướng ghế sa lon rời đi, linh tính muốn cách anh một khoảng cách, lại không biết, động tác theo bản năng này làm cho quả bom trong lòng Mạc Dĩ Trạch nổ tung, tung tóe lửa khắp nơi.“Đáng chết!”. Không đặt vẻ mặt sợ hãi của cô vào mắt, Mạc Dĩ Trạch chỉ cảm thấy tức giận của các tế bào toàn thân lan tràn, làm anh không thể khống chế được. Anh vươn tay muốn kéo cô lại gần, vậy mà cô đứng dậy, từ trên ghế salon chạy đến bên giường.Mặc dù đã cách anh năm sáu thước mà cô vẫn cảm thấy nguy hiểm, cô không chịu được cả người phát run, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch “Anh đi đi. . . .Anh đi đi. . .tôi không muốn nhìn thấy anh! Anh đi đi!”. Cô liều mạng kiềm chế sự sợ hãi của mình đối với anh, những việc ngày xưa anh làm đều hiện lên trong đầu của cô, làm cô mất đi lý trí.“Hừ!” Bắt hụt, Mạc Dĩ Trạch hừ lạnh, hai mắt đen nhánh lãnh liệt, nhìn Âu Y tuyết, quát ầm lên: “Bảo tôi đi. Sau khi cô phá thai, tiếp tục sống phóng đãng cùng người đàn ông kia sao!”.Tất cả áy náy đối với cô chỉ vì lời nói của cô mà tan thành mây khói, bây giờ đối cô chỉ có hận và hận!Đồ phụ nữ không biết xấu hổ! Cho nên tàn nhẫn giết đi đứa con của mình, vì muốn cùng người đàn ông khác lêu lỏng!Chỉ cần nghĩ cô nằm trong ngực người đàn ông khác, lại mây mưa cùng người đàn ông khác, cảm giác tức giận liền cháy lên!