Chương 127 – Kiểm điểm

Từ đó tới nay, mỗi ngày cuối tuần, Triệu Hi Thành sẽ đến phòng Chu Thiến. Tiểu Mạt thường né tránh đi. Có đôi khi anh xem cô học, khi rảnh thì cùng cô nói chuyện phiếm, hoàn toàn không có hành vi quá trớn nào. Có đôi khi, anh cũng sẽ muốn ôm chặt lấy cô nhưng mỗi khi định hành động lại bị đôi mắt trong sáng của cô cản lại, ngay cả anh cũng thầm mắng mình không làm được việc gì nên hồn.

Thứ sáu, anh ở văn phòng gọi điện thoại cho Chu Thiến, nói với cô rằng chủ nhật sẽ đến chỗ cô. Đổi lại là trước, sao mà anh phải gọi điện trước làm gì, cứ thế đi qua là được, còn gọi cho hoa văn là tạo niềm vui bất ngờ. Nhưng giờ anh cũng biết, thỉnh thoảng bất ngờ thì có thể là gia vị cuộc sống nhưng nếu quá nhiều lần bất ngờ thì lại thành không tôn trọng người khác

Đáng mừng là, Thiệu Lâm chưa từng từ chối yêu cầu của anh nên trong lòng anh cũng luôn vui vẻ, đầy hi vọng. Nhưng lần này, đầu dây bên kia dịu dàng nói:

– Chủ nhật á, không được, em bận rồi

Triệu Hi Thành xoay ghế, có việc? Chủ nhật chẳng phải cô được nghỉ sao

– Em bận gì?

Giọng anh nhẹ nhàng như đang hỏi em muốn ăn gì vậy.

Đầu bên kia truyền đến tiếng Thiệu Lâm cười khẽ, dịu dàng, ấm áp như chiếc lông chim nhỏ cọ vào lòng anh khiến lòng anh mềm mại vô cùng

– Chiều chủ nhật em được đi mua sắm, buổi sáng muốn đọc lại sách nên không có thời gian cho anh được.

Triệu Hi Thành thầm nói: trước kia đã bao giờ cô dành thời gian cho anh đâu, đều là anh lặng lẽ ngồi bên cô thôi.

– Vậy được rồi

Giọng nói có chút tủi thân, bình thường vì không làm ảnh hưởng việc học của cô mà vẫn nhịn không gặp, chỉ mong cuối tuần đến thăm cô. Xem ra tuần này ngay cả cơ hội này cũng không có

Anh thở dài, chẳng có cách nào. Giờ anh phải học cách tôn trọng cô.

Ai ngờ Thiệu Lâm nói:

– Thứ bảy anh có rỗi không, hay là thứ bảy anh đến nhé

Triệu Hi Thành thoáng ngẩn ngơ, sau đó là mừng như điên. Thiệu Lâm đang hẹn anh, Thiệu Lâm đang hẹn anh? Đây là chứng tỏ cho điều gì? Chứng tỏ Thiệu Lâm đang dần đón nhận anh

– Có rỗi, có rỗi

Triệu Hi Thành liên thanh đáp, giọng nói kích động. Không rỗi cũng phải rỗi.

Chu Thiến khẽ cười:

– Vậy được rồi, thứ bảy anh đến nhé.

Sau đó cúp máy.

Tiểu Mạt ở bên tặc lưỡi:

– Quá ngọt ngào, làm người ta ghen tỵ muốn chết mà.

Chu Thiến cười:

– Ngọt ngào? Cậu nhìn thấy ở đâu ra?

Tiểu Mạt kéo tay cô đến trước gương, chỉ vào bóng cô trong gương nói:

– Tự cậu nhìn đi, nụ cười này có ngọt ngào không

Chu Thiến nhìn gương, cô gái trong gương ánh mắt long lanh, hai má ửng hông, đầu mày khóe mắt không che khuất được ý cười

– Chẳng phải là cô gái đang yêu sao? Tiểu Mạt trêu ghẹo

Chu Thiến vuốt mặt như có chút đăm chiêu rồi nói:

– Bọn mình còn chưa đến bước đó, nhưng anh ấy rất cố gắng, mình có thể cảm nhận được.

– Vậy cậu cũng cố gắng một chút mới được, một người cố gắng sẽ rất vất vả.

Tiểu Mạt đi đến phòng bếp:

– Được rồi, không còn sớm nữa, phải nấu cơm rồi. Mai mình qua chỗ Triệu Viện Viện

Chu Thiến đi theo vào:

– Thật ra cậu không cần cố ý né đi đâu, bọn mình cũng có làm gì đâu

Tiểu Mạt bĩu môi:

– Ai thèm làm bóng đèn chứ, Triệu Hi Thành tuy không nói nhưng mắt nhìn mình như đao ý, mình sợ lắm…

Cơm chiều chỉ nấu đơn giảm, Chu Thiến và Tiểu Mạt nấu nhanh. Tiểu Mạt vừa rửa rau vừa nói: