Chương 128: Cô bé lọ lem may mắn có thai (4)

Mạc Dĩ Trạch bị ghen tỵ che mờ mắt, đối với Âu Y Tuyết khóc thương tâm không có cảm giác thương tiếc, mà còn cho rằng: cô khóc là bởi vì cô bị anh nói trúng mọi việc, cô vì trốn tránh mới chảy nước mắt!Hóa ra cô là loại người như vậy! Một người phụ nữ có lòng dạ độc như rắn rết, anh tuyệt đối sẽ không tin tưởng!“Bị tôi nói trúng rồi sao?”. Mạc Dĩ Trạch nhíu mày, khóe miệng cười mỉa mai, khắp thân thể tràn ngập một sự lạnh lẽo ngang ngược. Bộ dáng anh như vị vua lạnh lùng nhìn Âu Y Tuyết bằng nửa con mắt, lời nói càng thêm tàn nhẫn nói tiếp: “Hèn hạ! Ngay cả con của chính mình cũng muốn giết, lòng dạ của cô thật là độc ác!”.Lòng tức giận như sóng biển dữ dội sôi trào, ánh mắt gắt gao nhìn Âu Y Tuyết luôn luôn im lặng, trong giờ phút này Mạc Dĩ Trạch có một sự kích động giống như muốn giết cô!Anh còn muốn nói thêm những lời ác độc tàn nhẫn, chưa kịp mở miệng truyền đến âm thanh nhỏ của Âu Y Tuyết, mặc dù giọng nói rất nhỏ, Mạc Dĩ Trạch nghe thấy không sót một chữ.“Đủ rồi!”. Âu Y Tuyết không muốn dây dưa cùng anh nữa nên lên tiếng ngăn anh.Tại sao sau khi anh tổn thương cô, anh có thể xem như không có chuyện gì xảy ra, anh tại sao có thể đổ hết trên người cô, tại sao anh lại có thể ép buộc cô chịu đựng những đau đớn mà anh gây ra cho cô?Chẳng lẽ bởi vì cá tính của cô hờ hững cùng với không bao giờ biện minh cho chính mình?Không. . . . . .Cô không phải là tượng gỗ, cô cũng có tôn nghiêm!Cô hít một hơi thật sâu đem những bi thương trong lòng đè nén xuống, đem những giọt nước mắt nén trở về nói “Tôi sẽ không sinh đứa bé này”.Nói cô ích kỷ tốt, nói cô độc ác cũng được! Nó không nên tồn tại, đứng ở góc độ của người mẹ, đứa con của cô sẽ lớn lên trong hoàn cảnh đầy thù hận, nói không chừng nó cũng không muốn như vậy, nó sẽ ủng hộ cách làm của cô.“Quỷ tha ma bắt!”.Chỉ vì lời nói của Âu Y Tuyết không có bất cứ tình cảm nào làm cho tia lý trí cuối cùng còn sót lại của Mạc Dĩ Trạch biến mất! Cặp mắt hiện lên lửa giận bừng bừng, khuôn mặt anh xanh mét, bàn tay nắm thành quyền nghe âm thanh răng rắc.“Mặc kệ cô có đồng ý hay không, cô phải sinh nó ra! Nó là con của tôi, cô không có tư cách bỏ nó!”. Anh cắn răng nghiến lợi nói.Dứt lời, Âu Y Tuyết lắc đầu kịch liệt.“Nó không phải con của anh!”. Đối mặt với đôi mắt lạnh lùng của anh, Âu Y Tuyết cảm thấy hô hấp khó khăn! Cô cố gắng bình tĩnh tự giễu nói: “Tôi là người hèn hạ, quan hệ cùng rất nhiều đàn ông, vậy mà anh có thể xác định nó là con của anh sao?”.Từ người hèn hạ này là anh dùng để nói cô! Nếu đã như vậy thì như anh mong muốn! Chỉ cần cho anh yên tâm khi cô phá bỏ đứa bé này thì anh gọi cô như thế nào cũng được.Mạc Dĩ Trạch nghe xong sắc mặt anh tái nhợt, anh không dám tin nhìn khóe miệng Âu Y Tuyết mang theo sự mỉa mai, tầm mắt từ khuôn mặt di chuyển xuống bụng của cô, ba giây sau, sắc mặt hắn càng xanh mét.Âu Y Tuyết cắn môi dưới không dám nhìn cặp mắt cuồng loạn như người bị bệnh tâm thần của anh, vì cô sợ anh phát hiện sự lo lắng của mình.Lúc này trong phòng khám cứ lẩn quẩn một loại không khí làm cho người ta khó thở. . .