Chương 129 – Chuyện gái bao

Quần áo thì phải mang về

Chu Thiến đi theo nhân viên vào cửa hàng. Lý Hiểu Điệp có việc đi trước, Thẩm Già Lam cũng có hẹn nên cũng đi. Hồ Giai Giai nghĩ nghĩ rồi đi theo sau Chu Thiến.

Chu Thiến vào cửa hàng, nhân viên tiếp đón vô cùng ân cần. Hồ Giai Giai thì lạnh chỉ thờ ơ lạnh nhạt. Cô ta để ý, quần áo ở đây đều rất sa hoa, người bình thường sao mua nổi. Nhân viên cửa hàng tuy luôn gọi Triệu phu nhân nhưng Tống Thiệu Lâm ở trường lâu như vậy, đã bao giờ thấy chồng cô xuất hiện. Mà cô cũng chưa từng nói là đã kết hôn. Nhìn kỹ, trông cũng rất xinh đẹp… hay là… Khóe miệng Hồ Giai Giai cười đầy đắc ý.

Chu Thiến lấy quần áo xong thì bỏ đi. Hồ Giai Giai cố ý tụt lại sau, chờ Chu Thiến đi xa thì quay lại hỏi thăm nhân viên cửa hàng về Chu Thiến. Nhân viên đương nhiên không thể tiết lộ thông tin của khách hàng, bất kể Hồ Giai Giai hỏi thế nào cũng không nói. Hồ Giai Giai càng tự cho rằng đó là bí mật không dám nói cho ai nên càng chắc chắn suy nghĩ của mình.

Sáng thứ hai đi học, những học viên còn chưa thân quen với Chu Thiến đã nghe được tin tức chấn động về nàng

Tống Thiệu Lâm lại chính là hồ ly tinh được đại gia bao

Tin vừa truyền ra, cả phòng như nổ tung. Hồ Giai Giai ở bên cười lạnh nghe mọi người bàn tán

– Không thể nào, Tống Thiệu Lâm không giống người như vậy, bình thường nàng cũng rất thành thật mà

– Nói thế nào được. Cậu xem đã bao giờ thấy cô ấy lo lắng vì tiền chưa. Nghe nói tiền mua dụng cụ trang điểm của Triệu Viện Viện cùng là do cô ấy đưa, còn nữa, quần áo cô ấy mặc đều là hàng hiệu, áo mỏng thôi cũng đã mất vạn tệ rồi đó. Người thường sao mua được

Có kẻ ghen tỵ với tài năng của Chu Thiến mà nhân cơ hội nói:

– Mình thấy việc này đến tám phần là đúng rồi, các cậu nhìn cô ấy đó, làn da trắng nõn, đã từng chịu khổ sao? Nhất định là được đại gia nuôi, đến học chỉ là giết thời gian thôi

Chu Thiến và Tiểu Mạt đến trường đều cảm thấy ánh mắt mọi người nhìn mình là lạ. Cô dù thấy kì nhưng cũng không quan tâm. Nhưng sắc mặt học viên càng lúc càng khác thường, thậm chí còn có những người nhỏ to bàn bạc ở sau lưng cô rồi lớn tiếng cười. Đến ngay cả bọn Trương Bân cũng nhìn cô đầy vẻ tò mò, cô càng thấy không ổn. Mãi đến khi Lý San kể cho cô lời đồn này thì Chu Thiến cảm thấy không biết nên khóc hay cười. Mình vì kẻ thứ ba mà phải bỏ nhà đi, giờ lại bị người ta coi mình là tiểu tam… Cô không cần nghĩ cũng biết là ai tung tin đồn.

Xem ra, có một số người không thể quá dung túng, Mình dễ dàng bỏ qua cho cô ta thì cô ta càng càn rỡ. Người như thế phải mắng thẳng vào mặt

Cô bình tĩnh đi đến trước mặt Hồ Giai Giai, thấp giọng nói:

– Chúng ta ra ngoài, tôi có lời muốn nói với cô

Chuyện này nói trước mặt nhiều người thì có phẩn bất tiện, vạn nhất gây lộn cũng rất khó coi

Ai ngờ Hồ Giai Giai ngẩng đầu, cười cợt nhìn cô, mắt đẹp mở to đầy vẻ khinh miệt, cố ý cao giọng nói:

– Có gì thì nói ở đây đi. Tôi đâu giống như ai đó, tôi có làm gì ám muội đâu

Giọng cô ta vừa sắc vừa nhọn khiến tất cả mọi người đều chú ý. Mọi người đều hứng trí mà nhìn hai người, nhưng ánh mắt nhìn Chu Thiến thì lại có vẻ khinh thường. Lòng Chu Thiến như có lửa giận thiêu đốt, cô cố nén lại, trầm giọng nói: