Chương 13

Chúng tôi tới một nhà hàng ở Mayfair, nơi mà tôi chưa từng đặt chân đến trước đây. Thực tế thì, tôi thậm chí còn không chắc mình đã từng đến Mayfair trước đây chưa nữa. Nó hoàn toàn quá sang trọng, làm sao mà tôi bao giờ có thể chứ?

« Nó đại loại là một nơi riêng tư, » Jack nói thầm khi chúng tôi đi qua khoảng sân trong có cột đá trang trí. « Không mấy người biết về nơi này đâu. »

« Ông Harper. Cô Corrigan, » một người đàn ông trong bộ lễ phục Nehru nói, ông ta cứ như thể vừa hiện ra từ không khí vậy. « Xin mời đi lối này. »

Wow! Họ biết tên tôi.

Chúng tôi tiếp tục lướt qua vài cái cột nữa để đi vào một căn phòng trang trí lộng lẫy mà trong đó đã có ba đôi ngồi từ trước.Có một đôi ngồi phía bên phải chúng tôi, và khi chúng tôi đi ngang qua, một người phụ nữ trung niên với mái tóc màu bạch kim cùng chiếc áo khoác màu vàng bắt gặp ánh ánh mắt tôi.

« Ồ, xin chào! » Cô ta nói. « Rachel! »

« Gì ạ? » Tôi nhìn quanh ngơ ngác. Có phải bà ta đang nhìn vào tôi không?

Cô ta đứng dậy từ ghế của mình, hơi lảo đảo đi tới chỗ tôi và hôn tôi một cái. « Khoẻ không cưng? Bọn ta đã không gặp cưng liền mấy năm trời rồi ! »

OK, bạn có thể ngửi thấy mùi cồn từ cách xa 5 yard (chừng gần 4,6m). Và khi tôi nhìn về phía bạn ăn tối của bà ta, ông ta trông cũng chẳng khá khẩm hơn.

« Tôi nghĩ là chị nhầm rồi, » tôi nói nhã nhặn. « Tôi không phải là Rachel. »

« Ồ! » Người phụ nữ nhìn tôi chằm chằm một lúc. Rồi bà ta liếc sang Jack và gương mặt bất thần hiểu ra. « Ồ! Ồ, tôi hiểu rồi. Tất nhiên là cô không phải. » Bà ta khẽ nháy mắt với tôi.

« Không! » Tôi nói sợ hãi. « Chị nhầm rồi. Tôi thật sự không phải là Rachel. Tôi là Emma. »

« Emma. Tất nhiên rồi! » Bà ta gật đầu vẻ bí ẩn. « Vậy, chúc có một bữa tối tuyệt vời nhé! Và gọi lại cho chị lúc nào đó! »

Ngay khi cô ta ngã trở lại trên ghế của mình, Jack nhìn tôi trêu chọc.

« Em có muốn kể gì với anh không? »

« Có, » tôi nói. « Người phụ nữ đó đã cực kỳ say rồi. » Ngay khi bắt gặp cái nhìn chằm chằm của anh, tôi không thể kiềm được bật ra một tiếng khúc khích nho nhỏ, và miệng anh mím lại giật giật.

« Vậy, chúng ta ngồi được chưa? Hay em còn vài người bạn mất-tích-lâu-năm cần chào hỏi? »

Tôi nhìn quanh phòng xem xét kỹ càng.

« Không, em nghĩ chắc là hết rồi. »

« Em chắc chứ. Cứ từ từ. Em có chắc quý ông có tuổi đằng kia không phải là ông em chứ? »

« Em không nghĩ là vậy.. »

« Còn nữa, em nên biết là mấy cái biệt danh đối với anh không sao cả,’ Jack nói thêm. « Bản thân anh thường hay ra ngoài với tên Egbert. »

Tôi phá lên cười khụt khịt nhưng vội vàng kìm lại ngay. Đây là một nhà hàng hạng sang. Mọi người đều đang nhìn chúng tôi.

Chúng tôi được dẫn tới một cái bàn ở góc, bên cạnh lò sưởi. Một người hầu bàn giúp tôi ngồi vào ghế rồi nhẹ nhàng phủ một chiếc khăn ăn lên đầu gối tôi, trong khi một người khác rót ra ít nước và một người nữa mang một ổ bánh mì tới. Bên kia bàn Jack cũng được phục vụ hệt như vậy. Chúng tôi có tới sáu người lượn quanh phục vụ! Tôi muốn nhìn vào mắt Jack và cười phá lên, nhưng trông anh có vẻ thờ ơ, như thể đây là chuyện hết sức bình thường.