Chương 13

Leo đóng cửa lại và tiến về phía cô với hai bước chân. Anh kéo mạnh cô về phía bồn rửa mặt

” Dừng lại,” cô kêu lên thất thanh, trong khi anh đã ấn đầu cô xuống chậu rửa mặt và xả nước lên mái tóc mà cô vừa mới nhuộm. Cô lắp bắp trong cơn giận dữ. ” Có chuyện gì đang xảy ra với anh vậy? Anh đang làm cái quái gì thế?

” Gột rửa cái thứ quái quỷ này ra khỏi tóc em.” Anh vừa nói vừa cố trút nước lên đống thuốc nhuộm quỷ quái kia

Catherine kêu lên và cố thoát khỏi sự khống chế của anh. Cô cũng không thôi té nước vào người anh cho đến khi xuất hiện những vũng nước trên sàn nhà và tấm thảm thì hoàn toàn ướt đẫm. Họ giằng co mãi cho đến khi cô phát hiện ra bản thân mình nằm trên tấm lớp vải len phủ trên sàn nhà. Kính của cô bị văng ra xa, và để lại trước mắt cô một khoảng không gian mập mờ. Nhưng…giờ là tình cảnh gì đây, gương mặt quen thuộc của Leo đang chỉ cách cô vài inch, đôi mắt nóng bỏng đầy dụ hoặc của anh thì đang rọi thẳng vào cô. Anh dễ dàng khống chế cô mà không cần chút sức lực nào, anh nắm chặt lấy tay cô và “giam cầm” thân thể cô như thể không có gì ngăn cách anh với nơi mềm mại và đầy phong tình ấy. Anh ở trên cô rất nặng, những múi cơ, trọng lượng và cả sức mạnh nam tính nơi anh đã tạo nên những rung động như luồng điện chạy dọc cơ thể cô

Cô xoay xở trong vô vọng. Cô muốn anh để cho cô đi, nhưng đâu đó trong cô lại mong anh sẽ mãi mãi ở trên cô như thế này, hông anh càng lúc càng tăng lực đạo lên cô. Mắt cô khẽ nhòe.

” Làm ơn,” cô nói. ” Làm ơn đừng nắm cổ tay em như vậy.”

Khi anh nghe được nỗi sợ hãi trong giọng nói của cô, sắc mặt anh bỗng biến chuyển. Anh nới lòng vòng tay mình ngay lập tức. Cô thu mình lại vào trong lòng anh. Mái đầu ướt sũng cứ thế mà rúc vào vai anh

” Không,” anh cằn nhằn, ” đừng sợ anh. Anh sẽ không bao giờ…” Cô cảm nhận được anh đang hôn lên má cô, rìa quai hàm cô. Làn sóng của sự ấm áp cứ thế mà lướt qua người cô, những khoái cảm cứ thế ngự trị ở từng nơi mà đôi môi mê hoặc kia đi qua. Cánh tay cô cứ mềm oặt mà duỗi ra trên sàn nhà, nhưng đầu gối cô lại khéo léo phối hợp cùng anh, theo một bản năng nào đó mà giữ chặt lấy anh

” Có chuyện gì xảy ra với anh vậy?” cô hỏi và hơi thở cô phả vào chiếc áo sẫm nước anh đang mặc. ” Tại sao anh lại quan tâm tóc em màu gì?” Cô cảm thấy được sức nặng của ngực anh dưới làn áo và cô muốn được khám phá nơi ấy, cô muốn miệng và má mình được chu du trên đám lông quyến rũ ấy

Giọng anh bỗng trầm xuống. ” Vì đó không phải là em. Nó không thích hợp. Và có cái quái gì em muốn che giấu vậy?”

Cô yếu ớt lắc đầu, đôi mắt cô đẫm lệ. ” Em không thể giải thích được. Có quá nhiều…Em không thể. Nếu anh biết, em sẽ phải ra đi. Và em thì…em muốn được ở cùng anh dù chỉ là lâu hơn một chút thôi.” Một cơn nức nở trượt từ cổ họng cô. ” Không…không phải anh, ý em là cả gia đình anh.”

” Em có thể ở lại. Nói cho anh nghe, anh sẽ bảo vệ em.”

Cô nuốt một cơn nghẹn ngào khác. Một dòng nước ấm nóng đầy khó chịu chảy dài trên mặt cô. Một giọt nước mắt theo hàng tóc mà rơi xuống. Cô toan lấy tay lau khô, nhưng trước khi cô có thể làm điều đó thì anh đã đặt miệng mình lên đó, đôi môi anh trượt theo vệt dài của dòng nước mặn ấy mà hút lấy ” mật ngọt”. Đôi tay run rẩy của cô ôm lấy đầu anh. Cô không phải muốn đồng tình với anh, nhưng anh lại cho là vậy, miệng anh tìm đến miệng cô trong cơn đói khát. Cô rên rỉ, đánh mất mình trong một cảm xúc cấp bách