Chương 13

Tay cô không tự chủ được run lên, ngón tay mất cảm giác đã không còn kiểm soát được con chuột…

Cô dùng sức lắc lắc bàn tay tê liệt mới lấy lại được ý thức, dùng tốc độ nhanh nhất nhấn vào nút đồng ý.

Ava của anh vừa xuất hiện trong danh sách bạn QQ của cô, liền bắt đầu nhấp nháy.

Vĩnh viễn có xa không: “Em khỏe không?”

Nước mắt cô tuôn rơi như thác, nhưng miệng thì cười xinh đẹp tựa đóa hoa bách hợp. Nếu anh ở bên cô, cô nhất định sẽ sà vào lòng anh, khóc lóc nói với anh: “Em nhớ anh, em yêu anh, anh đừng bao giờ rời khỏi cuộc sống của em nữa…”

Cô kích động đặt tay lên bàn phím, muôn ngàn lời nói không biết làm sao để thốt lên, lại thêm một tin nhắn chuyển đến:

Vĩnh viễn có xa không: “Với em mà nói, anh rốt cuộc là gì…”

Trái tim cô tựa như bị hai bàn tay anh bóp nghẹt, xé nát.

Cách nhau cả Thái Bình Dương, gần một năm bặt vô âm tín, bên cô đã có bạn trai, vậy quan hệ của bọn họ hiện tại được xem gì?!

Bạn online? Bạn tốt? Hay là người yêu trên tinh thần?!

Ai có thể cho cô một đáp án?

Cô gần như không đánh chữ, mất một lúc lâu mới gõ được vài câu chính xác: “Là ba trăm bốn mươi sáu ngày, anh nhớ sai rồi!”

“Anh không nhớ sai! Với anh mà nói là ba trăm bốn mươi lăm ngày…”

Rõ ràng nhớ sai còn không chịu nhận, cô tức giận dậm chân: “Không nhớ rõ thì đừng có làm ra vẻ cao thâm với em, lượn ra chỗ khác chơi, cô nương đây bề bộn nhiều việc!”

Vĩnh viễn có xa không: “Anh sợ tâm trạng em không tốt!”

“Tâm trạng em rất tốt, cùng lắm là ở buổi bảo vệ tốt nghiệp bị một tên thầy biến thái phê bình tan tác, em đang lo báo thù thế nào đây!”

“Thực sự rất biến thái sao?”

Nhắc tới tên biến thái kia, cô lập tức lau khô nước mắt, thu hồi biểu hiện đa sầu đa cảm vốn không nên thuộc về mình.

Khó khăn lắm mới túm được một đối tượng để xả, cô làm sao có thể lãng phí!

Cô bắt đầu phăm phăm trút ra một bụng bất mãn: “Không phải rất biến thái mà là tương đối biến thái, hắn ta nói đề tài em làm không đáng một xu, còn cố ý làm khó dễ em! Chỉ là một con rùa biển bơi từ MIT ở Mỹ về, có gì hơn người đâu chứ!”

Vĩnh viễn có xa không: “Rùa biển? Hóa ra từ này có thể dùng như vậy! Văn hóa Trung Quốc quả nhiên bác đại tinh thâm.”

“Tất nhiên rồi! Tên biến thái kia còn nói chất lượng chung của sinh viên Trung Quốc kém! Chất lượng anh ta cao lắm chắc?! Cao ngạo tự phụ, không coi ai ra gì, truyền thống khiêm tốn lễ phép tốt đẹp của dân tộc Trung Hoa bị anh ta đánh mất không còn một mẩu, trước mặt thầy hiệu trưởng còn tự cho mình ngon đi hạ thấp em, phô diễn tài năng hơn người của hắn. Hừ! Nếu không phải nghĩ cho danh tiếng của đại học T, em đã sớm tháo giày ném vô mặt hắn, cho hắn chạy về Mỹ, đừng có mang hệ thống giá trị của Tây ra lên mặt ở đất Trung Quốc nhé!”

Vĩnh viễn có xa không: “…”

Vĩnh viễn có xa không: “Nếu em gặp anh, liệu có lấy máy tính đập vô mặt anh không vậy?”

“Anh với hắn sao giống nhau được? Anh là kết quả của sự dung hòa văn hóa Trung-Tây, anh giống người phương Tây ở chỗ tôn trọng sự nghiêm cẩn, theo đuổi chân lý, nhưng anh càng biết tôn trọng người khác, sự chân thành khiêm tốn của anh xuất phát từ nội tâm, anh tuyệt đối không hạ bệ người khác để nâng cao chính mình, càng không đi hạ thấp phong tục văn hóa Trung Quốc!”