Chương 13

Sắp đến nửa đêm, Quan Kiện đã đến khu nhà giải phẫu sớm. Anh đã nhận lời tham gia thí nghiệm với một điều kiện: cuộc thí nghiệm thứ nhất phải làm ở nơi Thi Di bị hại. Phía trước khu nhà giải phẫu đã bị giăng một sợi vải màu vàng cảnh báo. Mấy chục năm qua cửa không khoá thì nay một chiếc khoá đã treo ở cửa.

Ông Yama Yuuzi và Kikuchi Yuji đã đứng chờ anh dưới bóng tối của mái vòm nhô ra, trông cứ như 2 con quỷ vô thường một cao một thấp. Nhìn thấy anh họ cùng bước ra từ bóng tối. Trong màn đêm, sắc mặt ông Yama Yuuzi ẩn chứa một nỗi bồn chồn không dễ nhận ra. Thấy Quan Kiện đến, vẻ bồn chồn của ông càng hiện ra rõ rệt, vẫn còn ngó nghiêng ra phía xa xa. Quan Kiện bước đến chào hỏi ngắn gọn.

Yama Yuuzi nói: “Người phiên dịch chúng tôi bố trí cho anh, lẽ ra phải đến sớm 5 phút để gặp anh. Bây giờ đã đến giờ chính thức làm việc, chúng tôi nhẫn nại chờ đợi chỉ có thể có giới hạn…Tất nhiên, anh Kiện là ngoại lệ vì chúng tôi không thuê anh làm việc theo chế độ cả ngày. Chúng tôi không muốn anh bị lỡ việc học tập, và cũng không muốn để cho nhà trường để mắt đến chuyện này…”. Ông Yama Yuuzi có ý nói anh phải giữ bí mật.

Quan Kiện nói: “Được”. Anh biết, gần đây ở trường anh chỉ nói vài câu, mấy cậu bạn thân hiểu rằng anh đang buồn phiền hẫng hụt, nên cũng ít hỏi han; cho nên giữ bí mật thì cũng dễ thôi.

Yama Yuuzi lại nói: “Giáo sư Nhiệm và tiến sĩ Chiba Ichinose đang đi di chuyển thiết bị, chắc cũng sắp đến.”. Quan Kiện hững hờ nhìn quanh, anh bỗng sững sờ.

Một con đom đóm đang bay quanh 3 người

Lại là con đom đóm!

Và còn một đôi mắt phẫn nộ đang chập chờn ẩn hiện ở phía trước.

Chẳng lẽ mình chưa vào nhà giải phẫu đã nhìn thấy Thi Di?

Ở phía không xa, bóng Thi Di thoáng hiện lên trong lùm cây. Anh còn nhìn thấy rõ mái tóc đen của nàng và chiếc áo khoác da mầu đen mà nàng thường mặc.

“Thi Di” anh bất giác kêu lên

Nhưng lập tức cảm thấy hối hận

Ông Yama Yuuzi khẽ nói: “Anh quá nhớ nhung…nên đã nhìn nhầm rồi. Đó là cô phiên dịch của anh. Cô ấy đã đến!”

Quan Kiện bước lên nhìn, anh thầm trách mình.

Cô gái nhanh nhẹn bước ra khỏi lùm cây, hơi cúi người nói với ông Yama Yuuzi: “Thực ra tôi đã đến từ sớm, vừa đi quanh một vòng xem ngắm khu nhà nổi tiếng này, mong ông không cho rằng tôi đến muộn.

Quan Kiện lắc lắc đầu, không dám tin ở mắt mình nữa: cô gái mà anh đã “ngẫu nhiên” gặp lúc ban ngày, bây giờ được ông Yama Yuuzi bố trí làm phiên dịch kiêm “trợ thủ” cho anh.

Tại sao cô ta ăn mặc rất giống Thi Di? Ngay chiếc áo khoác da cũng y hệt?

Kikuchi Yuji nghiêm khắc nói mấy câu gì đó, cô gái “vâng” và hơi cúi đầu, rồi cô nói với Quan Kiện: “Anh Kikuchi Yuji trách rằng cả ngày không thấy bóng tôi đâu, bây giờ thì lại đến muộn…”. Việc phiên dịch lập tức bắt đầu.

Ông Yama Yuuzi thì “e hèm”. Quan Kiện nói: “Cô cứ nói với anh ta rằng cô rất tận tụy, sáng nay đã gặp tôi, rồi cùng đi đến đại học Y Giang Kinh…”.

Sắc mặt cô thoáng nặng nề: “Anh Kiện hiểu nhầm rồi, sáng nay tôi có công việc phải đến đại học Y Giang Kinh”.

Ông Yama Yuuzi thấy không khí kém vui,vội nói: “Anh Kiện đừng nghĩ ngợi gì. Cô Satiko….cô ấy tên là Yasuzaki Satiko, đã xin phép tôi đến đại học Giang Kinh để thăm bà mẹ. Cô thông cảm nhé, vì không muốn để anh Kiện hiểu nhầm, tôi đành nói ra chuyện riêng của cô”.