Chương 13

“Xà tinh còn có thể quay trở lại sao?” Bạch Bạch thấy Mặc Yểm đã đi khỏi sân tiểu viện của Lăng Thanh Ba, xung quanh cũng không có bóng dáng ai, vì vậy đánh bạo thò đầu từ trong áo hắn ra hỏi.

“Có lẽ vậy, Lăng Thanh Ba mệnh cách kí chủ như vậy, thực sự ít có.” Mặc Yểm giơ tay ra sờ sờ cái đầu nhỏ nhắn của nàng, cảm giác sờ vào rất không tồi!

“Vậy phải làm sao bây giờ?” Bạch Bạch rất lo lắng cho Lăng Thanh Ba bị xà tinh xấu xa kia theo dõi, thật sự là khó lòng phòng bị.

“Ta chỉ đáp ứng ngươi không đi hại nàng ta, hỗ trợ bắt xà tinh kia đi khỏi, không đáp ứng sẽ một mực bảo vệ nàng ta.” Mặc Yểm cười nói.

Bạch Bạch ngửa đầu dò xét nhìn hắn một cái, tứ chi hơi dùng sức, trong nháy mắt liền từ trong ngực lẻn đến trên đầu vai hắn, cái mũi chọc nhẹ một cái lên mặt hắn, dịu dàng nói: “Ngươi nhất định có biện pháp, ta hôn nhẹ ngươi, ngươi đáp ứng ta đi!”

Cái mũi cáo chọc nhẹ một cái vào mặt hắn mà tính là hôn nhẹ?! Mặc Yểm dở khóc dở cười. Nhưng tiểu hồ ly ghé vào trên đầu vai hắn, hết lần này đến lần khác cò cọ, lớp lông tơ mềm mại bông xù lần lượt xoa xoa trên cổ hắn, ngưa ngứa âm ấm, cảm giác hết sức thoải mái. Vì thế hắn lại phát hiện ra một tác dụng mới của con tiểu vật cưng — khi ngủ gối lên người tên tiểu tử này, chắc hẳn cực kỳ thoải mái. Tuy vậy, cũng không thoải mái như được ôm mỹ nhân …… Không vội, dù sao con tiểu vật cưng này cũng ở bên cạnh, không ngại thử từng dạng một.

Đêm đó, Mặc Yểm đương nhiên gối lên Bạch Bạch Xinh Xắn ngủ một giấc. Bạch Bạch tuy rất không cam tâm tình nguyện, nhưng mình có việc cầu người, đành phải ngoan ngoãn đáp ứng rồi.

Sáng sớm ngày thứ hai, Mặc Yểm mở to mắt ra nhìn thấy chính là một mảng tuyết trắng. Cái mũi ngứa, là cái đuôi của Bạch Bạch trong giấc mộng quét đến trên mặt hắn. Hắn vừa động đậy, Bạch Bạch liền tỉnh, cụp đôi mắt hồ ly màu rám nắng liếc nhìn hắn tràn đầy ủy khuất, trở mình cuốn tròn lại thành một cục, không rên một tiếng, dường như muốn tiếp tục ngủ.

Mặc Yểm không quen nhìn cái bộ dáng thừa chết thiếu sống này của nàng, một tay ôm lấy nàng, xoa xoa lỗ tai nhỏ của nàng, nói: “Còn chưa ngủ đủ sao? Ta đem ngươi đi ăn gà nướng được không?”

“Ta một đêm không ngủ!” Giọng nói của Bạch Bạch rõ ràng là tức giận. Thân mình bị Mặc Yểm dùng làm gối đầu, cả đêm ngoại trừ cái đuôi còn các chỗ khác đều không nhúc nhích động đậy được. Hiện tại cả người lẫn tứ chi đều cứng ngắc, mỗi lần cử động một chút thì vừa nhức mỏi vừa đau, khó chịu chết! Chỗ dựa “đực” này là người xấu, chỉ biết khi dễ bắt nạt nàng! Không biết trân trọng tiểu động vật một chút nào!

Mặc Yểm cười, đem nàng đặt lên đầu gối mình, lấy từ trong tay áo ra một chiếc bình nhỏ, mở nắp bình ra rồi quơ quơ trước mũi nàng.

“A?!” Bạch Bạch mở to mắt, hương vị này rõ ràng là nước cam lộ dương liễu!

“Có muốn uống không?”

Bạch Bạch nghĩ ngợi, rốt cục kháng cự không nổi mùi hương thấm vào ruột gan của nước cam lộ dương liễu, rất không chí khí “Có” một tiếng, hai mắt mở to tội nghiệp nhìn chỗ dựa “đực” trước mặt.

Mặc Yểm nhìn thấy thế tâm tình thật tốt, đưa cái chai tới miệng Bạch Bạch nói: “Uống đi!”

Bạch Bạch mừng rỡ, nâng chân trước mảnh khảnh lên, đã định ôm lấy cái chai kia, không ngờ các đốt ngón tay nhức mỏi, không có ôm lấy được mà thiếu chút nữa làm cả bình dương cành cam lộ bị đổ.