Chương 13

[Mạch Nhiên mở to mắt, nhìn chằm chằm Thẩm công tử đang đau đớn mà ôm trán. Anh cau mày, hàm răng nghiến chặt, ánh mắt lộ ra tia sát khí.

Mạch Nhiên cổ họng khô khan, cố sức nuốt nước bọt, lúng ta lúng túng mở miệng.

“Anh…anh không sao chứ?”]

Thẩm Lâm Kỳ không có trả lời Mạch Nhiên. Cô nghĩ sao không cũng không tin được người trước mắt này chính là anh, thế cho nên mới có kích động này, Mạch Nhiên hướng tay về phía trước để kiểm tra xem đến tột cùng tất cả những điều này có phải sự thật hay không?

Vậy mà ngay lúc vừa mới nhấc tay lên, mới phát hiện hóa ra tay của cô đang nắm lấy tay Thẩm Lâm Kỳ. Mạch Nhiên sợ hãi, như bị điện giật nhanh chóng rút tay về, nhưng vì dùng sức quá mạnh, móng tay xẹt qua mặt Thẩm công tử.

Tức thì, trên khuôn mặt tuấn tú của anh xuất hiện một vệt máu.

Mạch Nhiên hít một hơi khí lạnh, cảm thấy không khí xung quanh như ngưng đọng lại.

Mạch Nhiên nghĩ, với hoàn cảnh gia thế của Thẩm công tử, nhất định là sống trên đời ba mươi năm nay chưa có ngày nào bị kích động đến thế. Đầu tiên bị người khác cộc đầu, sau đó bị hủy dung nhan, đoán chừng lúc này, hẳn là trong lòng Thẩm Lâm Kỳ đang rất muốn giết người.

Quả nhiên Thẩm Lâm Kỳ nhướng mày, đưa tay lên sờ mặt, tức thì ngón tay thon dài dính một chút máu hồng.

Nét mặt anh biểu tình đông cứng, hai mắt nhìn chằm chằm vết máu trên ngón tay, khóe miệng co lại.

OMG!

Mạch Nhiên cảm thấy Thẩm Lâm Kỳ hẳn là sắp phát điên rồi, nếu không thì với định lực của anh sẽ không biểu lộ ra như vậy.

Giờ khắc này kỳ thực Mạch Nhiên so với anh còn phát điên hơn. Cô cùng lắm cũng chỉ ở trên xe mộng mị một hồi, sao biết được anh sẽ đột ngột xuất hiện, lại còn đột nhiên đưa cô ra khỏi xe.

Hơn nữa… Mạch Nhiên thực sự cũng cảm thấy trán rất là đau! Chính cô mới là người bị hại a!

Mạch Nhiên xoa cái đầu vừa bị đụng mạnh, giương mắt căm hận nhìn về phía Thẩm Lâm Kỳ, anh còn đang nhìn chằm chằm vào ngón tay, khuôn mặt đen thui tựa như thứ trên cổ hắn không phải cái đầu, mà là một trái banh, bất cứ lúc nào cũng có thể nổ tung.

Thấy Thẩm Lâm Kỳ như vậy, Mạch Nhiên có chút chùn chân, chậm rãi xe dịch mông, tay đưa ra phía sau lục lọi tay lái… Tìm được rồi!

Ba mươi sáu kế, kế chuồn là thượng sách! Mạch Nhiên xoay người chuẩn bị bỏ chạy, tay víu lấy cửa xe lại bị gắt gao đè lại.

“Em thử bỏ đi xem!” Thẩm Lâm Kỳ thấp giọng nghiến răng nghiến lợi mà nói, cô thực sự là muốn chết đi cho xong!

Xem ra không còn cách nào khác, Mạch Nhiên cắn răng, nhắm mắt lại, chậm rãi xoay người.

Cửa xe hé ra khe nhỏ, trong lúc Mạch Nhiên xoay người, Thẩm Lâm Kỳ nhanh chóng tiến sát đến mặt cô. Cảm giác được có luồng khí phả trên mặt, Mạch Nhiên cứng đờ người, con mắt len lén mở ra, tức thì nhìn thấy khuôn mặt Thẩm Lâm Kỳ vô cùng thê thảm trước mắt.

Khóe mắt anh sưng lên không nói làm gì, trên gương mặt còn một vết xước nhỏ gần miệng, một chút máu chảy từ vết thương ra. Mạch Nhiên run run đưa tay chạm lên mặt anh, một chút rồi ngay tức khắc rụt tay lại.

Má ơi, thật đúng là sưng lên!

“Bình….bình tĩnh… anh bình tĩnh một chút, em không phải cố ý” Mạch Nhiên lắp bắp nói.

“Nếu như cố ý, em nghĩ em còn ở lại chỗ này được?” Thẩm Lâm Kỳ gằn từng chữ một nói.

Lòng Mạch Nhiên nhất thời nặng trĩu, anh quả nhiên tức giận.