Chương 13

Nhâm Nhiễm trở về kí túc xá, cô không muốn ăn tối chỉ buồn bã nằm trên giường, đeo tai nghe nghe nhạc. Gia Tuấn gọi điện rủ cô đi ăn chung, bảo là chia tay với các anh chị tốt nghiệp lớp trên, cô hoàn toàn không có tâm trạng, “Đi chỉ tổ làm người khác mất hứng, em không đi đâu, anh cũng đừng uống say bí tỉ rồi về nhà.”

Dường như sinh viên năm nhất là khát khao về nhà hơn hết, bạn nữ cùng phòng đều đã về quê, kí túc xá im phăng phắc. Trời tối dần, chỉ thỉnh thoảng có vài tiếng bước chân vọng từ hành lang, rất thích hợp nghỉ ngơi, thư giãn.

Nhâm Nhiễm cảm thấy tâm trạng mình nặng trĩu đến nhạc nhẹ vang bên tai cũng cảm thấy nhức nhối. Cô cáu kỉnh bỏ tai nghe ra, xoay người chồm về bàn lấy tiểu thuyết “Xa rời đám đông huyên náo” đọc lại.

Tiểu thuyết xuất bản năm 1982 được thiết kế rất đơn giản, bìa ngoài màu xanh nhợt in dáng cô gái cưỡi ngựa rời xa, bên trong là chân dung của tác giả Thomas Hardy. Ông có bộ râu dài, nét mặt nghiêm khắc không đoán được tuổi, trông ông không giống một nhà văn mà giống một vị thần hơn.

Sau khi mẹ chết, đây không phải là lần đầu Nhâm Nhiễm đọc quyển sách này, cô đọc hết mục lục rồi lật sang chương một với tiêu đề: “Bàn về người nông dân Oak – Một chuyện nhỏ”. Đoạn đầu tiên đập vào mắt:

– Lúc nông dân Oak mỉm cười, hai góc miệng toẹt ra kéo dài đến vành tai, hai mắt híp lại như một đường chỉ, nếp nhăn khóe mắt cũng kéo dài hơn, giống như ánh sáng tỏa ra từ cây cỏ trong buổi ban mai.

Nhâm Nhiễm bắt đầu chán, đây không phải là giọng văn thu hút cô đọc. Nếu phải đọc tác phẩm văn học Anh ở thế kỉ 19, cô thà đọc của Austin, ít nhất trong đó có nhân vật mà cô yêu thích, có các tình tiết và đối thoại hài hước mà cô say mê.

Thế nhưng, thời gian cuối của cuộc đời, khi nằm trên giường bệnh, mẹ vẫn đọc quyển sách này, bà đọc rất say mê, có lúc còn đọc lớn như đang đọc diễn văn. Nhâm Nhiễm cố gắng đọc hết chương một, tới đoạn người nông dân động lòng trước sắc đẹp của cô gái qua đường và phán đoán họ mắc bệnh “hoang tưởng”. Cô thực sự không đọc tiếp được, lật trở về đoạn tóm tắt đơn giản: “Chàng nông dân sau khi đem lòng yêu thương cô chủ trang trại, vì gia cảnh bần hàn nên bắt đầu công việc chăn dê cho cô. Cô chủ trang trại say mê chàng Troy khôi ngô điển trai trong thị làng và đám cưới với hắn. Troy đã ruồng bỏ cô chủ để lấy một cô gái ngây thơ khác, một người khác xuất hiện yêu thầm cô chủ và còn điên cuồng giết cả Troy. Cuối cùng, ông ta bị tù chung thân, còn cô chủ kết hôn với chàng nông dân – người luôn rất mực yêu thương cô.”

Nhâm Nhiễm giống các đứa trẻ lớn lên trong thành thị, cô không tha thiết với cuộc sống điền viên vùng quê, đối với tình sử lãng mạng của chàng nông dân và cô chủ, e rằng chỉ tóm gọn trong vài chữ “Chuyện tình chỉ có trong phim”, hoàn toàn không thu hút cô đọc tiếp.

Nhâm Nhiễm chỉ muốn biết mẹ đang nghĩ gì.

Cô biết, cha là mối tình đầu của mẹ, hai người yêu nhau khoảng hai năm thì kết hôn, không có sóng gió gì. Nội dung như vậy chẳng trùng lắp với cuộc sống của mẹ, chắc rằng, mẹ không phải đang tìm đáp áp giải quyết vấn đề thực tại.

Chẳng lẽ đọc tác phẩm có giọng văn nhẹ nhàng mang tính hiện thực này có thể giúp mẹ giảm bớt nỗi đau của bệnh tật sao? Có lẽ vậy, điều quan trọng hơn là để bà không nghĩ đến sự phản bội của chồng.