Chương 13

Đoạn clip này cũng không dài, chỉ khoảng hơn mười giây.

Là một đôi nam nữ đang khỏa thân, làm chuyện thân mật, nam ở trên, nữ ở dưới.

Camera được đặt trên trần nhà ngay phía trên giường quay xuống, cho nên chỉ có thể nhìn thấy tấm lưng rắn chắc của chàng trai chứ không thấy rõ mặt. Còn cô gái ngửa mặt lên nên tất cả những biểu cảm đều được quay rất rõ ràng.

Phải nói người quay lén rất chịu khó chi tiền cho đạo cụ. Khác với những hình ảnh mơ hồ không rõ ràng của những đoạn phim quay lén bình thường, có thể nói chất lượng của đoạn clip này khá tốt, vì vậy có thể nhìn rõ động tác rướn hông tiến vào người cô gái của chàng trai, cách anh trập trùng trên người cô gái. Còn cô gái, trong giây phút chàng trai tiến vào lần đầu tiên đã rên lên vì đau đớn. Mặt cô nhăn nhó, thoạt nhìn có vẻ rất đau khổ nhưng tất cả những người đã trưởng thành đều hiểu ý mà mỉm cười vì đó nào phải đau đớn, rõ ràng là thỏa mãn và sung sướng.

Bảy năm trước, đoạn clip ngắn ngủi này và ảnh thân thiết của nữ nhân vật chính trong đó với vài người đàn ông khác đồng thời xuất hiện trên một diễn đàn khá nổi tiếng, tiêu đề là “Lộ ảnh dâm đãng của thiên kim tiểu thư Cao Thị.”

Tuy bài post nhanh chóng bị xóa bỏ nhưng tin tức nóng bỏng mà mọi người thích nghe và chân tướng được thêm mắm dặm muối vẫn truyền đi với tốc độ chóng mặt.

Chính vì thế, Có Hữu Lam – mẹ của Cao Ca mới tức đến nỗi phát bệnh tim, bất hạnh qua đời.

Độ hot trên mạng dần giảm đi, loài người là động vật dễ quên nên tin tức động trời năm đó cuối cùng bị chìm vào quên lãng. Nhưng Cao Ca không ngờ sau bảy năm, cô lại nghe được nó ở ngay chỗ này.

Tất cả những ký ức nhục nhã và kinh hoàng lập tức dâng trào trong cô.

Năm đó cô cũng chỉ là một thiếu nữ mười chín tuổi, cô dùng tình cảm nồng nhiệt mà đơn thuần nhất để triền miên một đêm với người mình yêu. Đó là lần đầu tiên của cô, thậm chí cô còn mang theo cả tâm trạng dâng hiến nhưng không ngờ, chờ đợi cô lại là cái giá đắt đến thế.

Cao Ca cố gắng muốn trấn tĩnh nhưng cô biết, tay mình đang run lên không cách nào kiềm chế được.

Nơi phát ra đoạn clip cách bọn họ khá gần, có lẽ là bàn ngay sau lưng Tả Thừa Nghiêu. Nhưng sau câu nói “mình quên tắt âm” của cô gái thì kia âm lượng của di động cũng được chỉnh nhỏ lại, giọng cô ta cũng nhỏ theo nên Cao Ca không nghe rõ sau đó cô ta đã nói gì, chỉ loáng thoáng cảm thấy còn có một giọng nữ nữa cũng đang xì xào.

Tả Thừa Nghiêu ung dung lấy khăn giấy ra lau sạch nước trà mà Cao Ca làm đổ. Sau đó anh nhặt cái ly trên bàn lên, rót một ly trà khác, nắm bàn tay đang run run của Cao Ca, nhét ly trà vào trong tay cô, nói nhỏ: “Thoải mái đi, kẻ xấu chỉ mới lên sàn diễn thôi.”

Quả nhiên, không lâu sau đó giọng của hai cô gái bên cạnh lại bắt đầu to lên, hình như là có tranh chấp với nha, đoạn đối thoại rơi vào tai Tả Thừa Nghiêu và Cao Ca.

Hay nói cách khác, người nói chuyện muốn cho Ca Ca và Tả Thừa Nghiêu nghe thấy.

“Louise, khó khăn lắm mình mới lấy được clip này từ lớp kế bên, cậu có biết đoạn clip này bảy năm trước ngay cả mấy web đen cũng không lưu trữ, rất khó tìm không? Cậu không cảm ơn mình thì thôi, còn mắng mình là sao?”

“Vivian, mình hơi thích anh Thừa Nghiêu thật nhưng mình không thể làm những chuyện đê tiện thế được, không thể đưa cái này cho anh ấy xem.”

“Sao có thể gọi là đê tiện được? Là vạch trần bộ mặt dối trá của bà chị cậu! Chẳng phải cậu nói trong ví tiền của anh Tả có một cái nút áo, trên đó có chữ viết tắt tên tiếng Anh của chị cậu sao? Cái nút đó được đặt làm, trên đời này là độc nhất vô nhị, chỉ chị cậu mới có. Chuyện này nói lên điều gì? Nó chứng minh anh Tả có tình cảm với chị gái cậu, nếu cậu không chịu ra tay thì anh ta sẽ bị giành mất.”

“Nếu anh Thừa Nghiêu thật sự thích chị ấy thì mình sẽ âm thầm chúc phúc, sao lại phá đám được chứ?”

“Mình đã nói làm thế này là vạch trần bộ mặt thật của chị ta, sao cậu còn lương thiện thế chứ? Cậu nghĩ xem, chị ta dâm đãng cỡ nào, năm đó mới bao nhiêu tuổi đã đi quay clip sex với đàn ông. Còn cả tấm này, tấm này, tấm này nữa, toàn chụp với những gã khác nhau, cậu muốn anh Tả bị lừa sao?”

“Vivian, cậu không được chửi rủa chị ấy như thế, dù sao thì đó cũng là chị của mình. Tuy chị ấy rất ghét mình, không nhận mình nhưng mình không thể không nhận chị ấy. Hơn nữa mẹ chị ấy bị chọc tức chết rồi, trong lòng chị ấy chắc rất đau khổ.”

“Mình mới bị cậu chọc tức chết nè! Cậu còn gọi con mụ dâm đãng ấy là chị hả?”

“Vivian, cậu mà còn mắng chị mình thế nữa là mình giận thật đấy! Năm đó, có lẽ chị ấy chỉ là bị hại.”

“Ả ta mà bị hại? Cậu nhìn vẻ mặt này đi, cả bộ dáng dạng chân hưởng thụ này nữa, thế mà bị hãm hại sao?”

“Xin cậu ăn nói lịch sự chút, Vivian!”

“Ả ta dám làm lẽ nào còn sợ người ta nói sao? Lẽ nào Louise cậu cũng muốn như ả ta vậy? Chậc chậc, gia giáo nhà họ Cao thật là đặc biệt.”

“Thành An Dung, cậu, cậu mà còn nói nữa mà mình tuyệt giao với cậu!”

“Cao Lạc Thi, tuyệt giao thì tuyệt giao! Quả nhiên lũ đê tiện đều là người một nhà. Nếu cậu đã không biết thưởng thức đoạn clip này thì tôi lên lớp cho những bạn khác thưởng thức!”

Sau đó, không biết trong ai người ai tạt nước về phía ai mà nước làm ướt tấm màn ngăn giữa hai bàn, thậm chí còn những giọt nước khác bắn lên lưng Tả Thừa Nghiêu.

Vì thế, tiếp theo đó lại là một loạt tiếng loảng xoảng vang lên, hai cô gái chạy sang bàn của Tả Thừa Nghiêu và Cao Ca.

Màn chưa được vén lên đã nghe giọng của Cao Lạc Thi. “Xin lỗi xin lỗi, chúng tôi bất cẩn làm đổ nước trà không biết có làm ướt các vị không?”

Sau có, Cao Lạc Thi xuất hiện trước mắt Tả Thừa Nghiêu và Cao Ca.

Cô ta mặc một bộ váy dài màu trắng, khoác một cái áo lông cừu màu vàng nhạt, tóc dài ngang vai, trên người không có trang sức gì nhiều, chỉ có một cái châm cài áo hình hoa cúc khiến cô ta vừa trẻ trung vừa thuần khiết.

Cô ta nhìn thấy Tả Thừa Nghiêu và Cao Ca thì lập tức ngẩn người. “Anh, anh Tả, chị hai, sao hai người lại ở đây?”

Cô nữ sinh tên Vivian hay Thành An Dung gì đó cũng vào theo phía sau, thấy cảnh tượng này thì cũng có vẻ ngạc nhiên và xấu hổ.

Không cần hỏi, chỉ nhìn dáng vẻ thẫn thờ của Cao Ca là đã biết cuộc đối thoại giữa bọn họ, ngay cả đoạn clip bất cẩn không tắt âm kia đã lọt vào tai Cao Ca và Tả Thừa Nghiêu.

Thế mà Cao Lạc Thi còn dùng giọng nói yếu ớt như nai tơ để hỏi: “Anh Tả, chị, hai người nghe hết rồi sao?”

Cao Ca nắm chặt ly trà trên tay, các khớp xương trắng bệch, không nói chuyện. Tả Thừa Nghiêu lại mỉm cười thân thiện với Cao Lạc Thi. “Bình thường quen nghe cô gọi tôi là anh Tả, đây là lần đầu tiên tôi nghe cô gọi anh Thừa Nghiêu đấy.”

Cao Lạc Thi thấy bộ dạng ôn hòa, không có vẻ gì là tức giận của Tả Thừa Nghiêu thì trong lòng hơi khó hiểu.

Là một người đàn ông, biết cô gái mình thích từng có ảnh nóng thì làm sao bình tĩnh thế này được? Lẽ nào tin tức cô nghe được là giả, anh ta hoàn toàn không thích Cao Cả? Anh ta nói câu này với cô là có ý gì?

Nhưng lúc này Cao Lạc Thi cũng không có thời gian để phân tích đầu đuôi, cô ta lập tức tỏ vẻ thẹn thùng như một cô gái bị vạch trần tình cảm đơn phương của mình. “Anh Tả, tôi…”

Ấp a ấp úng hơn nửa ngày, sau đó như lấy hết can đảm để nói: “Anh Thừa Nghiêu, anh đừng trách bạn của em, cậu ấy cũng chỉ muốn giúp em thôi. Tuy cách làm của cậu ấy không đúng nhưng xuất phát điểm cũng vì lòng tốt.”

“Louise, nếu em đã gọi tôi một tiếng anh thì tôi cũng phải có trách nhiệm dạy dỗ em. Chuyện xin lỗi, chẳng phải nên hướng về phía người bị hại sao? Chị gái em còn ngồi đó, sao lại nói xin lỗi với tôi?”

Giọng của Tả Thừa Nghiêu vẫn rất ôn hòa, không hề có vẻ tức giận nhưng Cao Lạc Thi lại cảm thấy có gì khác thường trong đó nên vội quay sang nói với Cao Ca: “Chị hai, em thay mặt bạn xin lỗi chị, mong chị rộng lượng bỏ qua cho bọn em.”

“Xí, Louise, tại sao chúng ta phải xin lỗi chứ? Mình đâu có nói oan cho chị ta, mình nói sai câu nào chứ, lẽ nào ảnh nóng và phim nóng là giả?” Thành An Dung đứng bên cạnh nói lớn, sau đó còn không quên nhắc nhở Tả Thừa Nghiêu. “Anh Tả, anh đừng có để bị chị ta lừa gạt đấy. Chị ta qua lại với nhiều đàn ông như vậy, chắc chắn là có nhiều kinh nghiệm lừa gạt đàn ông.”

“Thành An Dung! Cậu không được nói chị mình như thế nữa! Nếu cậu còn coi mình là bạn thì mau xin lỗi chị mình đi!”

“Louise, cậu đúng là quá lương thiện rồi. Cậu coi người ta là chị nhưng người ta chưa từng coi cậu là em.”

Cao Ca lạnh lừng nhìn màn kịch của hai người họ. Nếu là trước kia, có lẽ cô đã sớm chọ mỗi đứa một bạt tai rồi.

Nhưng bây giờ, cô phải nghĩ đến hậu quả sau khi tát. Lúc này ba vẫn còn bệnh nằm trên giường, biết được cô đánh Cao Lạc Thi thì sẽ tức giận biết bao.

Có những chuyện không phải không thể làm, mà là làm xong thì phải nghĩ có gánh được hậu quả hay không?

Huống chi Cao Lạc Thi làm như vậy mục đích không ngoài việc vạch trần quá khứ đen tối của cô trước mặt Tả Thừa Nghiêu, làm bật sự thiện lương của mình. Cô ta có thể vì một người chị cùng cha khác mẹ, không gặp bảy năm mà trở mặt với bạn thân, đúng là một cô gái tốt.

Nhưng đáng tiếc, cô ta trăm phương ngàn kế cũng không ngờ được Tả Thừa Nghiêu lại là nam chính trong đoạn clip đó. Trong mắt Tả Thừa Nghiêu, hình tượng của Cao Ca đã tồi tệ đến mức cô ta không cần phải phí công làm những chuyện này.

Nếu đã thế, Cao Ca nghĩ, mình cần gì phải diễn theo cô ta để tạo hiệu quả mà cô ta muốn?

Có điều sâu thẳm trong lòng, điều khiến cô đau đớn nhất chính là ngay từ đầu Tả Thừa Nghiêu đã biết nhưng lại để bọn họ làm nhục cô một cách trắng trợn như thế. Cho dù trước nay cô vẫn hiểu Tả Thừa Nghiêu chưa bao giờ có tình cảm gì với mình nhưng hiểu là một chuyện, tim cô cũng làm từ máu thịt, sao có thể không đau cho được.

Trong tiếng tranh cãi của Thành An Dung và Cao Lạc Thi, Cao Ca đứng lên, mặt không biểu cảm nói với Tả Thừa Nghiêu. “Anh Tả, anh muốn tôi ngồi xem kịch với anh tôi đã xem xong rồi, nếu không có việc gì khác tôi có thể đi được chưa?”

Tả Thừa Nghiêu không nói gì, chỉ đứng dậy theo Cao Ca, đi đến bên cạnh Cao Ca, nhặt áo khoác cô đặt một bên lên, dịu dàng khoác lên người cô, thậm chí còn cẩn thận vén tóc cô lên để khỏi bị cổ áo đè. Dáng vẻ ấy giống như là đang cưng chiều bạn gái.

Thành An Dung nhìn mà há hốc mồm. “Anh Tả, sao anh còn làm thế với ả đê tiện này…”

Cao Lạc Thi tinh ý nhận ra sự việc đã lệch khỏi phạm vi kế hoạch của bọn họ nên kéo Thành An Dung lại không cho cô ta nói nữa.

Tả Thừa Nghiêu đặt tay lên vai Cao Ca, cúi đầu thì thầm vào tai cô. “Còn một chút nữa là xong kịch, đừng vội thế. Cao Ca mà tôi biết đâu dễ bị người ta ức hiếp thế.”

Nói xong, anh thả Cao Ca ra, đi thẳng tới trước mặt Cao Lạc thi, nói với vẻ đáng tiếc. “Louise, cô rất thông minh, đáng tiếc là kiểu thông minh của những đứa đần độn.”

“Anh Thừa Nghiêu, em…”

“Một con chó, nếu nó yên phận làm chó thì gọi là đáng yêu. Nhưng nếu một con chó mơ tưởng mặc quần áo để làm người, thậm chí lừa bịp người khác thì gọi là đáng cười, buồn cười đến độ khiến người ta ghê tởm. Cô thông minh như thế, chắc lẽ sẽ không cố giả làm người trước mặt tôi nữa chứ?”

Mặt Cao Lạc Thi tím tái. Cô ta cắn môi, nước mắt rưng rưng, còn muốn biện bạch. “Anh hiểu lầm rồi.”

Tả Thừa Nghiêu xua tay ra hiệu thôi, rõ ràng là không muốn nhìn cô ta làm bộ nữa, chỉ nắm lấy tay Cao Ca. Có lẽ vì những gì anh vừa nói, lần này Cao Ca ngoan ngoãn để cho anh nắm tay mình.

Anh nhìn Cao Ca cười tươi rồi nói với Cao Lạc Thi. “À đúng rồi, cô cảm thấy giữa Phượng Tỷ và A Kiều, đàn ông sẽ chọn ai?”

“Anh Thừa Nghiêu, em không hiểu ý của anh nhưng anh hiểu lầm em rồi.”

“Ý của tôi là dù Phượng Tỷ đến 80 tuổi vẫn còn trinh thì sao? Mà A Kiều chụp ảnh nóng cho nhiều người xem thì lại thế nào? Đàn ông đều sẽ chọn A Kiều xinh đẹp thôi. Tả Thừa Nghiêu cũng thế, Cao Ca có thế nào thì tôi cũng chỉ nắm tay cô ấy. Còn cô, có tốn công sức đến đâu thì mãi mãi cũng chỉ là Phượng Tỷ.”

Cao Ca nghe thế thì kinh ngạc nhìn Tả Thừa Nghiêu, hoàn toàn không biết nên phản ứng thế nào. Còn Cao Lạc Thi nghe thế thì khóc thút thít.

Tả Thừa Nghiêu gọi Thành An Dung. “Vivian, Thành An Dung, con gái của cậu chủ tập đoàn trang sức Thành Phi đúng không? Về nói lại với ba cô, các người không cần chuẩn bị cho cuộc cạnh tranh lắp đặt quảng trường Hoàn Cầu nữa.”

Thành An Dung ngẩn ngơ nhìn, hoàn toàn không hiểu chuyện này là thế nào, chỉ biết há miệng mà không nói được gì.

Tả Thừa Nghiêu không để ý đến bọn họ nữa, dắt Cao Ca ra khỏi phòng trà.

Cao Ca cảm thấy đây là một giấc mơ nhưng bàn tay nắm tay của Tả Thừa Nghiêu lại rất thật, kể cả câu mà anh vừa nói: “Tả Thừa Nghiêu cũng thế, Cao Ca có có thế nào thì tôi cũng chỉ nắm tay cô ấy.”

Nhưng Cao Ca không dám nói tiếng nào, sợ rằng sẽ làm mình tỉnh giấc, làm Tả Thừa Nghiêu tỉnh giấc.

Nếu đây là một giấc mộng, vậy hãy để cô nằm mơ thêm lần nữa, bởi vì hơn ai hết cô hiểu rõ, trước kia, mỗi lần cô cảm thấy có chút hy vọng thì ông trời sẽ khiến cho cô càng thêm thê thảm.

***

Cùng lúc này, tại nhà họ Cao.

Cao Chí Viễn ngắt điện thoại, cười một cách nham hiểm. “Tả Thừa Nghiêu, quả nhiên cậu vẫn bị tôi thăm dò được.”