Chương 13

Trung tuần tháng mười, cuộc bầu cử của hội sinh viên chính thức tổ chức. Đối với các hoạt động đoàn hội sinh viên, Khả Nhi chẳng mấy hứng thú. Nhưng lần này có Tống Điềm và Từ Quang Tông cũng tham gia ứng cử nên Khả Nhi có không muốn quan tâm cũng hơi khó. Hội trường bầu cử được tổ chức ở một giảng đường rất rộng, tất cả những người tham gia ứng cử phải đến sớm 40 phút và tập trung trong một phòng học nhỏ ở bên cạnh hội trường. Khi buổi lễ diễn ra, người dẫn chương trình sẽ giới thiệu từng người vào ra mắt theo thứ tự số phiếu bầu từ nhiều đến ít.

Diệp Phi vốn là bí thư chi bộ của lớp, đương nhiên phải đi cổ vũ cho bạn cùng lớp. ba cô gái khác trong phòng, trừ Lệ Na cũng đều đến cổ vũ cho Tống Điềm. Để không ảnh hưởng đến tinh thần của những “người trong cuộc”, những người khác không được ở lại trong phòng học đó quá lâu. Mấy cô gái chỉ kịp nói với Tống Điềm vài câu cổ vũ đã bị đuổi ra ngoài rồi.

Từ Quang Tông đang đứng dựa vào lan can hút thuốc, nhìn thấy Khả Nhi và bạn cùng phòng của cô đến liền gọi to:

-Tần Khả Nhi…

Khả Nhi dừng bước, quay đầu lại nhìn.

-Có thể nói chuyện với tớ một chút được không?

-Được thôi- Khả Nhi vui vẻ đồng ý rồi quay lại bảo các bạn:

-Các cậu cứ vào hội trường trước đi, nhớ giữ cho tớ một chỗ nhé!

Khả Nhi và Từ Quang Tông đi ra một góc khác trên hành lang. Từ Quang Tông cứ trầm ngâm không nói. Hút hết điếu thuốc lại châm tiếp một điếu khác.

Khả Nhi đành phải lên tiếng trước:

-Trước đây chưa thấy cậu hút thuốc bao giờ!- trong suy nghĩ của Khả Nhi, Từ Quang Tông là một người sống rất có khuôn phép, tất cả những thói quen xấu đều không có liên quan gì đến cậu ta hết.

-Tớ hơi căng thẳng!- Từ Quang Tông lập tức dập điếu thuốc trong tay: -Tớ nói với bản thân mình rằng chỉ có thể thành công, tuyệt đối không được thất bại!

Khả Nhi cảm thấy rất khó hiểu:

-Sao cứ phải tạo cho mình một áp lực lớn đến như vậy?

-Nhà tớ ở một vùng nông thôn nghèo khó và xa xôi, tớ là đứa con trai duy nhất trong gia đình, trên tớ còn có ba người chị gái- đột nhiên Từ Quang Tông lại nhắc đến chuyện gia đình mình: -Bố mẹ quanh năm vất vả mà không thể đảm bảo cuộc sống no ấm cho gia đình. Tớ từng thề tuyệt đối không để cho cuộc sống như thế này lặp lại.. Ba chị gái tớ chưa từng được đi học, mới tí tuổi đầu đã phải ra ngoài làm thuê cho người ra. Tiền học phí của tớ là từ tiền gả chị cả. Hi vọng của cả gia đình đều gửi gắm ở tớ. Cậu có hiểu trách nhiệm nặng nề đến thế nào không?

-Từ nhỏ đến lớn, tớ đều yêu cầu bản thân phải làm tốt tất cả mọi thứ, vì thế mà tớ cố gắng, nỗ lực hơn bất kì ai. Tớ đỗ vào trường mình với thành tích là thủ khoa của huyện. Ngày tớ đi học, cả thôn ra tiễn tớ. Tớ những tưởng vận mệnh của mình đã được lật sang một trang mới. Nào ngờ đến trường tớ mới hiểu ra rằng, trời đất rộng lớn, cuộc sống muôn màu muôn vẻ nhưng tất cả mọi thứ đều không có liên quan đến tớ. Mỗi lần nhìn thấy các bạn nữ cười rạng rỡ như những đóa hoa tươi thắm, tớ lại nhớ đến ba người chị của mình. Bởi vì nghèo khổ nên tuổi thanh xuân và vẻ đẹp của họ đều bị khô héo hết cả. Ngoài việc thuận theo số mệnh, họ còn có thể làm được gì khác đâu? Tớ cũng có những lúc mệt mỏi vì phấn đấu. Những công tử con nhà giàu dỗ dành con gái ăn một bữa cơm cũng nhiều hơn tiền sinh hoạt phí cả tháng của tớ, còn tớ chỉ có thể phấn đấu vì một cái tương lai không thể nhìn thấy. Nhưng, nếu như ngay cả tớ cũng thôi không phấn đấu thì ai có thể thay đổi vận mệnh của gia đình tớ đây? Lần bầu cử chức chủ tịch hội sinh viên này chính là một sự bắt đầu cho việc tích lũy cho tương lai của tớ. Nếu thành công tớ mới có niềm tin và động lực tiếp tục phấn đấu. Vì vậy tớ không thể chịu đựng được sự thất bại, càng không dự định được phải làm gì nếu như thất bại.