Chương 13

Ngày mùa đông ánh nắng dịu dàng, vùng rừng núi vô cùng yên tĩnh. Ngôi biệt thự rộng lớn vắng lặng như tờ. Đúng mười giờ sáng, Bạc Cận Ngôn mở mắt, xuống giường như thường lệ. Anh mặc áo ngủ màu trắng dài tay mềm mại, càng làm nổi bật thân hình cao gầy. Anh vốn không thích đi giày dép trong nhà mà thích để chân trần. Hai bàn chân anh tương đối lớn, trắng trẻo và cân đối.

Mười phút sau khi tỉnh giấc luôn là thời gian “mộng du” của Bạc Cận Ngôn. Anh đứng trước gương, uể oải ngậm bàn chải đánh răng. Trong đầu anh chợt hiện lên những con số viết bằng máu do Tôn Dũng để lại, anh lại vô thức sắp xếp những con số đó. Bạc Cận Ngôn suy tư một lúc, vẫn không tìm ra manh mối. Khi cúi đầu, anh mới phát hiện mình đã đánh răng ba lần, đến mức răng lợi tê tê.

Cà phê, mấy lát bánh mì, mứt hoa quả, bữa sáng đơn điệu lặp đi lặp lại, nhưng đây là món ăn sáng duy nhất Bạc Cận Ngôn kiên nhẫn chuẩn bị. Ngồi xuống bàn ăn, cắn miếng bánh mì mềm oặt, anh bất giác nhớ đến bát sủi cảo nhân cá thơm lừng ăn cùng Giản Dao. Có lẽ anh nên học nấu món mới này. Con người luôn mất thời gian vì miếng cơm.

Sau khi ăn no, Bạc Cận Ngôn thay bộ com lê, thong thả đi vào phòng làm việc. Xem hết tập hồ sơ vụ án bên Mỹ mới fax sang, tâm trạng anh trở nên vui vẻ. Vì vậy, khi nhận được điện thoại của Phó Tử Ngộ, giọng nói của anh đặc biệt du dương: “Hi, Tử Ngộ!”

Phó Tử Ngộ là người dễ bị ảnh hưởng bởi tâm trạng của đối phương, đặc biệt khi đối phương là bạn bè thân thiết. Anh cười, nói: “Nghe nói vụ án “Cỗ máy giết người” đã phá được rồi?”

“Tất nhiên.” Bạc Cận Ngôn trả lời nhẹ như gió thoảng, mây bay. “Vụ án này đơn giản như trong sách giáo khoa tâm lý tội phạm. Điểm duy nhất là tên tội phạm tương đối thú vị.”

Phó Tử Ngộ im lặng giây lát, không kìm được lên tiếng khen ngợi: “Cậu phá án nhanh thật đấy.” Anh nhớ khi ở nước ngoài, giới học thuật và giới cảnh sát đều thừa nhận Bạc Cận Ngôn là…

“Cậu toàn nói những lời thừa thãi, tôi là chuyên gia tâm lý tội phạm phá án nhanh nhất và chuẩn xác nhất.” Bạc Cận Ngôn điềm nhiên kết luận.

Phó Tử Ngộ nói: “… Được thôi, tôi tin cậu làm gì cũng nhanh nhất. Còn một việc, đã đến lúc thanh toán tiền lương cho Giản Dao. Dựa vào tiêu chuẩn mức lương trợ lý sơ cấp của cậu lúc ở Mỹ?”

“Ừ, cậu tự quyết định đi.”

Phó Tử Ngộ lại nói: “Phải kiếm ngay một trợ lý mới cho cậu. Tôi định đến trường đại học tìm người, nếu là nghiên cứu sinh xuất sắc của ngành tâm lý tội phạm thì càng tốt…”

Ở đầu kia điện thoại, Bạc Cận Ngôn rời mắt khỏi đống ảnh hung án đầy trên mặt bàn.

“Khoan đã.” Anh ngắt lời Phó Tử Ngộ. “Tại sao cậu muốn thay Giản Dao?”

Phó Tử Ngộ ngây ra. “Tôi muốn thay cô ấy? Bạc Boss, khả năng lý giải của cậu có vấn đề hay của tôi có vấn đề? Giản Dao không học chuyên ngành tâm lý tội phạm. Lúc đó cậu chọn cô ấy làm trợ lý chẳng qua là vì xảy ra sự việc khẩn cấp. Hơn nữa, cô ấy sắp tốt nghiệp đại học, cũng đã tìm được công việc ở thành phố B. Cậu còn tính để cô ấy làm trợ lý của cậu hay sao?”

Bạc Cận Ngôn trầm mặc trong giây lát, cất giọng khinh bỉ: “Hiển nhiên là năng lực lý giải của cậu có vấn đề. Bây giờ cô ấy đã có kinh nghiệm giải quyết vụ án giết người hàng loạt. Cậu có thể tìm được nghiên cứu sinh có kinh nghiệm về phương diện này ở trong nước hay không? Hơn nữa, cô ấy còn biết câu cá, tôi dùng cô ấy rất thuận tay, không muốn thay người khác, về công việc của cô ấy ở thành phố B… cậu hãy bảo cô ấy hủy hợp đồng. Loại công việc bình thường nhàm chán đó sao có thể so sánh với chức vụ trợ lý của tôi? Cô ấy đương nhiên sẽ có phán đoán và lựa chọn chính xác.”