Chương 13

Để Trầm Khinh toàn quyền quyết định, em theo anh đi ra ngoài một chút.” Chúc Nhan một lời nói quyết định tất cả. Trung tuần tháng chín, chính là lúc thành phố đến mùa mưa thu triền miên, đợi được đến tuần lễ vàng ngày một tháng mười [1], cảnh sắc tươi đẹp lại bắt đầu chiếu rọi, giống như là ông trời già cố ý nâng lên khuôn mặt tươi cười nghênh đón các du khách từ khắp nơi trên thế giới đến. Nhưng mà, năm nay vào lúc này, thời tiết ở nơi này thậm chí trời râm xám xịt lại không có mưa, mặc dù không có ánh nắng, nhưng cũng nhẹ nhàng khoan khoái dễ chịu, rất phù hợp để đi du lịch. Ngày một tháng mười vẫn chưa tới, lượng người du lịch chưa đến, thành phố khắp nơi lộ ra một chút nhàn tản an nhàn. An Ninh mang theo Chúc Nhan nhìn một chút mấy phong cảnh ở khu vực thành thị, thuận tiện nếm một chút món ăn bình dân, cả ngày, tâm tình Chúc Nhan xem như không tệ. Buổi tối trở lại khách sạn, Trầm Khi báo cáo là chuyện trường học đã làm xong rồi. An Ninh cũng chặt đứt ý định trở về trường học nhìn một chút. Hôm nay lúc ở bên ngoài ăn cơm trưa, An Ninh thấy một bóng lưng vô cùng giống Ngọc Thanh, nhất thời bị dọa một thân mồ hôi lạnh. Cũng không phải sợ hãi Ngọc Thanh người bạn này. Ngọc Thanh cùng An Ninh là bạn học cùng túc xá, quan hệ cũng không tệ. An Ninh sở dĩ nhìn đến cái bóng lưng kia tương tự như Ngọc Thanh có loại phản ứng này là bởi vì, cô không biết làm sao mà hướng cô ấy giải thích loại tình huống lúc này của mình. Tại sao tạm nghỉ học, tại sao mai danh ẩn tích, tại sao xuất hiện cùng Chúc Nhan…… Mặc dù sau khi chứng thật người kia không phải là Ngọc Thanh, An Ninh cũng đã hoàn toàn bỏ ý niệm trong đầu đi trở về trường học nhìn một chút. Thậm chí có chút kháng cự tiếp tục vòng quanh ở trong khu vực thành thị cùng Chúc Nhan, dù sao tùy thời có thể gặp phải người quen. Nhưng mà, Chúc Nhan cũng không biết loại suy nghĩ này của An Ninh, hành trình ngày thứ hai của anh là một nhà bảo tàng lịch sử dĩ nhiên cách trường học An Ninh không xa lắm. An Ninh chỉ có thể ở trong lòng cầu nguyện tất cả mọi người ổn định ở trong trường học, ngàn vạn không nên cũng không có việc gì mà tới nơi này đi tham quan nhà bảo tàng. Nhưng mà, mơ ước chính là dùng để tan biến , cầu nguyện chính là dùng để ứng nghiệm . An Ninh kinh hồn bạt vía mà cùng Chúc Nhan đi dạo xong năm đại sảnh của nhà bảo tàng, khi ở trong lòng thở phào nhẹ nhỏm, lúc chuẩn bị rời đi, cửa ra vào cũng đang có chút vắng lạnh lại gặp được La Lăng Thu cùng em gái của anh ấy La Lăng Lăng. An Ninh bị Chúc Nhan ôm bả vai sau đó nhìn thấy vẻ mặt La Lăng Thu khó tin nhìn cô, cả người cũng cứng ở tại nơi đó, động cũng không có thể động. Chỉ trong nháy mắt như vậy, An Ninh cảm giác toàn thân mình máu cũng bị đông lại rồi. “Chị Ninh Ninh ?!” La Lăng Lăng cũng không có phát hiện không khí giữa hai người có gì không đúng, cô cùng giống như ngày thường nhiệt tình mà chạy tới, cũng không để ý Chúc Nhan ở bên cạnh cau mày, một phen túm qua bả vai An Ninh, kích động mà mở miệng nói: “Chị Ninh Ninh, nghỉ hè chị đi đâu vậy, cũng không biết liên lạc cùng bọn em. Chị không cùng em liên lạc cũng không sao, ít nhất cũng phải cùng anh của em liên lạc nha! Anh ấy cũng sắp nổi điên rồi, chị cũng không biết em ở nhà lại đáng thương, mỗi ngày bị anh ấy nhắc tới……” La Lăng Lăng càng nói tiếng càng nhỏ, cô rốt cục chú ý tới nét mặt Chúc Nhan lạnh như băng cùng vẻ mặt An Ninh khó xử, cùng với cánh tay Chúc Nhan ôm trên vai An Ninh, sắc mặt dần dần lung túng. Cô nhìn An Ninh, lại nhìn nhìn Chúc Nhan, cuối cùng quay đầu lại nhìn La Lăng Thu từ từ đi tới, trong lúc nhất thời không biết phải nói gì. An Ninh nhìn La Lăng Thu từ từ đến gần, rốt cục kịp phản ứng, chậm rãi xoay người, im lặng dùng ánh mắt khẩn cầu nhìn sắc mặt không tốt của Chúc Nhan. Chúc Nhan cùng cô im lặng mà nhìn nhau một lát, xoay người rời đi. Cận vệ cùng phụ tá đi theo phía sau bọn họ tất cả cũng rời đi, chỉ để lại phụ tá riêng Tiểu Lý cùng cận vệ Tương Sinh của An Ninh đứng ở cách đó không xa. “Em trước đi qua bên kia chơi, một lát anh đi tìm em.” La Lăng Thu đi tới bên cạnh An Ninh cùng La Lăng Lăng, trước vẻ mặt em gái đang không biết làm sao. “Nghỉ hè liên lạc với em không được, hỏi rất nhiều bạn học, đều nói không có tin tức của em, anh thật lo lắng .” La Lăng Thu muốn cười, nhưng làm sao cũng cười không nổi. Cho nên, nét mặt anh bây giờ rất quỷ dị, muốn cười không cười, muốn khóc không khóc, thấy vậy trong lòng An Ninh quấn lại từng chập. An Ninh cùng La Lăng Thu là bạn học cùng lớp, bắt đầu từ đại học năm nhất, quan hệ của hai người cũng không tệ. Hai người chính là thuộc về vừa thấy đã yêu sau đó lâu ngày sinh tình. Đều là người đối với tình cảm rất chân thành, bởi vì nghiêm túc mà cẩn thận. Bọn họ từng bước từng bước tiếp cận làm bạn bè đi tới bạn tốt lại đến mập mờ, đã trải qua thời gian suốt ba năm. Trong ba năm hai người hiểu rõ lẫn nhau, dây dưa lẫn nhau, trước lúc tốt nghiệp muốn xác định quan hệ, đây là ý nghĩ của hai người đồng thời có ý hẹn ngầm. An Ninh cảm thấy tình yêu chân chánh nên là cái dạng này, ở thời gian dài hiểu rõ lẫn nhau xác định hai người thích hợp ở chung một chỗ sau lại xác lập quan hệ yêu thương, kết hôn sống chết. Thanh niên thế hệ này, có rất ít người có ý nghĩ như An Ninh. Người theo đuổi An Ninh rất nhiều, trong tất cả người theo đuổi, không có một người nào An Ninh thấy có người cùng chung chí hướng với mình. Chỉ có La Lăng Thu này từ khi biết bắt đầu liền vẫn yên lặng mà đi theo bên người cô thật sự là bạn tốt, cuối cùng để An Ninh không có đối với nam sinh trong trường học thất vọng. Bộ dáng La Lăng Thu không tệ, cao lớn tuấn lãng, tính cách cũng rất tốt. Vẻ mặt giống như An Ninh vậy, tự nhiên ở ngày thứ nhất tựu trường liền chú ý tới một người cực phẩm như vậy. Mà La Lăng Thu tự nhiên cũng chú ý tới An Ninh. Hai người đều là người thích từ từ, La Lăng Thu không có giống những người khác mở miệng liền nói thích với An Ninh, cũng không có theo đuổi quá rõ ràng. Hai người chẳng qua là ngầm hiểu lẫn nhau mà tình cảm phát triển như nước chảy tràn khe suối. Giữa hai người bắt đầu khởi động sóng ngầm, mọi người ở lớp học chưa từng để vào trong mắt. Lúc mọi người nói giỡn, luôn nói thậm chí ở thế kỷ 21 thấy được hình thức yêu thương thế kỷ 19. Đối mặt chế giễu như vậy, hai người luôn là cười một tiếng mà qua. La Lăng Thu cùng An Ninh sẽ ở năm thứ tư mà xác lập quan hệ, đây là chuyện tất cả mọi người ngầm hiểu lẫn nhau. Nhưng mà, ngay sau khi tựu trường năm thứ tư, một trong những nhân vật chính thậm chí không giải thích được mà biến mất. Mà ngay cả lão sư hướng dẫn liên lạc với An Ninh không được trước tiên tìm La Lăng Thu hỏi thăm tình hình, lại đừng nhắc tới bạn cùng lớp. Rất nhiều nam sinh tùy tiện ở lúc mới bắt đầu thường xuyên vỗ bờ vai của anh nói giỡn nói: “Hắc anh em, vợ của cậu chạy theo người khác?” La Lăng Thu không nghĩ tới, một câu nói đùa thậm chí biến thành sự thật. Anh vẫn cảm thấy An Ninh không đi học, có thể là trong nhà có chút chuyện gì đó, tạm thời không đến. Anh thậm chí đã tính toán xong rồi, chờ an bài em gái tham gia huấn luyện quân sự học sinh mới xong sau đó đi tìm lão sư hướng dẫn hỏi địa chỉ cụ thể của An Ninh, tự mình đi nhà của cô xem có phải là đã xảy ra chuyện gì không hay. Thế nhưng, hiện tại An Ninh lại cùng một người con trai khác thân mật xuất hiện trước mặt anh, La Lăng Thu căn bản không thể dùng ngôn ngữ để miêu tả cảm nhận trong lòng anh lúc này. Chẳng lẽ ba năm qua anh vẫn luôn tính toán sai hay sao? Điều này sao có thể chứ? Người ta vẫn nói khi yêu chỉ số thông minh giảm, thế nhưng khi trai gái yêu nhau trong mập mờ trí thông minh lại phát huy ngoài mức bình thường. Từ một ánh mắt của đối phương, một cái nhìn mờ ám cũng có thể khiến người khác không thể đọc ra hàm ý đặc biệt trong đó. Anh sao có thể tính toán sai được? “Em là tới tiến hành thủ tục xin nghỉ học.” An Ninh khó khăn mà mở miệng, cuối cùng vẫn là quyết định đi thẳng vào vấn đề. Bây giờ cô là tuyệt đối không có cơ hội chạy trốn từ trong tay Chúc Nhan. Cho dù là vài năm sau Chúc Nhan buông cô ra, cô cũng không còn là cô nữa. Cô nhất định để vuột mất La Lăng Thu. “Đến tột cùng xảy ra chuyện gì?” La Lăng Thu nghiêm túc nhíu mày. “Thật xin lỗi……” An Ninh cúi đầu nói xong ba chữ kia lại ngẩng đầu thẳng mà nhìn ánh mắt La Lăng Thu nói: “La Lăng Thu, gặp lại sau!” La Lăng Thu không phải là ngu ngốc, anh biết An Ninh đây là ý gì. Cho nên, anh chỉ có thể trơ mắt nhìn An Ninh nén nước mắt đoạn tuyệt nói với anh gặp lại sau xong sau cũng không quay đầu lại rời khỏi tầm mắt của mình. La Lăng Thu, gặp lại sau! Vui vẻ cười đùa trong quá khứ, gặp lại sau! [1] ngày 1 tháng 10 là ngày quốc khánh Trung Quốc