Chương 13

mấy con ăn nhiều vào toàn món mấy đứa thích đó_ Mẹ Quân gắp thức ăn cho mọi người

– làm mẹ vất vả rồi_ Ngọc Nhi

– vất vả gì đâu nấu cho mấy đứa ăn cảm thấy ngon miệng là mẹ vui rồi

Bữa cơm kết thúc trong vui vẻ xong mọi người cùng ngồi ở phòng khách nói chuyện

– phải rồi Ngọc Nhi năm nay con lớp 12 rồi con có dự tính gì chưa_ Ba Quân

– dạ ưm con tính theo học kinh tế, con sẽ đi du học và học gói gọn trong vòng 2 năm, các kiến thức cơ bản con đã biết hết rồi chỉ cần học kiến thức sâu hơn thôi sau đó đi làm lấy kinh nghiệm

– ừ con học đi sau đó về công ty ba làm việc trước sau gì ba mẹ cũng giao lại công ty cho 2 đứa mà

– ba à không thể nào đâu con không thể

– sao lại không thể chứ

– con thật ra ba chưa biết hết về con đâu

– ta thật hiểu nổi con

– thôi đi ông_ mẹ Quân lên tiếng

-à phải Ngọc Nhi em tính du học ở đâu_ Tuấn thấy căng thẳng nên nói

– Mỹ, Hàn, Nhật một trong 3 nước đó

– hay em sang Nhật du học cùng anh đi_ Quân

– em chưa biết nữa để từ từ rồi tính

– Ngọc Nhi đi chơi với anh hai không_ Quân nói khi đang ở gara

– ừ đi cho vui em_ Tuấn

– không em còn nhỏ bạn ở nhà nữa

– thì gọi cả nhỏ bạn em đi nữa cho vui_ Tuấn

– không mặt nó bị tím khômg thích ra ngoài, 2 anh đi đi em về đây

– ừ em về cẩn thận đó bye bye_ Quân

– hẹn em lần sau bye

//

– ghê vậy đi ăn tối mà còn được quà nữa chứ_ Hương

– không được nên tức à_ Ngọc Nhi

– xí ai thèm

– này Mai quà của mày đây

– tao cũng có quà à

– ừ, tao mệt wá tao đi nghỉ trước đây

– ừ mệt thì nghỉ trước đi_ Mai

– lát nhớ khoá tất cả các cửa vào nhá

– ừ biết rồi

//

– hai đứa mày tới muộn thế_ Huy

– tại con em nuôi em tới ăn cơm nên em ở lại nói chuyện chút dù sao 2 anh em cũng lâu ngày không gặp_ Quân

– phải công nhận em họ Quân xinh đáo để nhìn mặt nó hiền khô à nhưng hơi lạnh lùng xí_ Tuấn

– xinh lắm hả Tuấn_ Huy

– nhìn mặt hiền thế thôi nhưng quậy lắm đó_ Quân

– vâng xinh lắm, ê Quân cho tao số của Ngọc Nhi đi_ Tuấn

– mày có nhắn tin, hay gọi điện cho nó nó cũng không trả lời đâu, yên tâm đi với lại nó mà biết cho số nó khi chưa được nó cho phép là chết thôi không dại_ Quân

– cho đi

– không là không

– thôi sốt ruột mày hám gái quá đấy Tuấn_ Nam

– mày định cứ lăng nhăng vậy à_ Phong

– thôi tốt nhất là mày đừng có tình cảm gì với nó mày không có kết quả đâu_ Quân

– tao sẽ thay đổi để theo đuổi_ Tuấn

– mày không hiểu đâu, mày mà có tình cảm với nó chỉ thêm đau khổ thôi_ Quân

– why?

– ông nội nó muốn nó học hành thật tốt vì vậy nó đã nói không yêu ai khi chưa học xong và nếu như có cũng phải cho anh hai của nó xem xét trước nghe nói anh hai nó khó tính lắm hơn nữa anh nó cững không có ở VN

– thì có gì đâu

– thôi chấm dứt chuyện này tại đây

//

– hôm nay thứ 7 trốn một bữa đi_ Trung

– ở nhà chơi đi_ Hưng

– ừ mua bài về đánh đi, mua cả đồ về làm lẩu nữa trời lạnh như vậy ăn lẩu là tuyệt vời nhất_ Mai

– ý hay đó, Mai với Ngọc Nhi 2 đứa mặt mày bình thường đi mua đồ đi ha_ Hương

– rồi bọn không bình thường ở nhà dọn đồ đi_ Ngọc Nhi

Siêu thị

Ngọc Nhi và Mai mua đồ lung tung cả đi tới khu mua bán nồi lẩu 2 đứa lựa xong đi ra gặp Quân, Tuấn, Phong

– Ngọc Nhi hôm nay thứ 7 sao không đi học lại đi mua đồ này_ Quân

– anh 2 hôm nay toàn tiết như ru ngủ ở nhà cho rồi

– em giỏi lắm

– giờ mới biết

– Ngọc Nhi em mua đồ làm lẩu hả em biết làm lẩu à giỏi quá_ Tuấn

– không nó thích ăn nó nấu_ Ngọc Nhi chỉ qua Mai

– tao đâu có biết tao chỉ nói thế thôi ai chứ đâu biết làm, thôi kệ cho bọn kia làm tao với mày chỉ có nhiệm vụ mua đồ thôi_ Mai

– kệ lát đi mua mì gói đề phòng bất chắc_ Ngọc Nhi

– mấy đứa mày cũng giỏi lắm trốn học ở nhà nấu lẩu_ Nam

– thôi đừng khen nữa em học anh thôi_ Ngọc Nhi

– rõ bực mình_ Mai cầm cái điện thoại nắm chặt

– sao thế_ Ngọc Nhi

– là nhỏ Ngọc Anh nhắn tin_ Mai

– nhắn gì

– mày nghĩ hôm may mình không đi học sẽ như thế nào_ Mai

– bình tĩnh đi vụ hôm qua tao phải trả chứ à phải lát qua mua mấy miếng cao dán

– rồi hôm qua không thấy gì nay chân tay đau ghê, đợi mấy đứa kia hết bầm tím đi học tao phải tìm nó tính sổ

– lại gây ra vụ gì nữa rồi_ Quân

– chuyện ở lớp ý mà không có gì thôi

– em đó lo mà học hành đàng hoàng đi

– rồi thôi em về không mấy đứa bạn em đợi

– ừ đi cẩn thận

– để anh đưa em về_ Tuấn

– thôi bye bye

– Phong mày thấy em ấy chưa xinh ghê cả cô bạn kia nữa

– ừ

– thôi Tuấn mày thấy thái độ của nó rồi đó

– rồi rồi 2 thằng kia chết ở đâu rồi không biết

– đây_ Nam và Huy đi tới