Chương 13 – Cân bằng hay không cân bằng

” Chúng ta là những đứa trẻ ngoan, những đứa trẻ ngây thơ lương thiện, tin tưởng tình yêu, cho nên vĩnh viễn yêu… “.

Ánh mặt trời sau hai giờ trưa đã tắt bớt, nhẹ nhàng ấm áp. Ngày thứ hai sau khi kết hôn, chú rể đi nhà hàng lo chuyện làm ăn, còn cô dâu vẫn đang trong thời gian nghỉ kết hôn không có chuyện gì làm, học thì không vô, đọc sách không vào, dứt khoát không thèm, lười biếng nằm lăn qua lộn lại trên giường nghe nhạc. Gọt quả táo làm đồ ăn vặt, vừa gặm vừa cười.

Một màn bị thương hôm qua thỉnh thoảng hiện lên, cứ như diễn kịch, nhưng vì xảy ra trên thân mình nên tôi không thể không tin.

” Tay bẩn, đừng quẹt lung tung ! “. Người cao giọng kêu to là Trần Dũng, tuy vẻ mặt có hơi thái quá, nhưng giọng điệu ân cần dù là giả hay thật cũng khiến người ta thoải mái.

” Đau, đau ! “. Người cau mày cắn răng xuýt xoa là tôi, giấu giếm những suy nghĩ trong óc, ánh mắt tôi phối hợp với động tác hù anh sợ hãi cuống lên. Cứ như vậy, tôi chảy máu, anh đổ mồ hôi, bên la hét đau muốn chết, đau như đứt ruột, bên quýnh quáng vừa bôi thuốc tím vừa đổ rượu Vân Nam làm thuốc. Tiền cũng không đếm nữa, đặt ngổn ngang tán loạn trên giường, Trần Dũng chạy tới chạy lui, làm như tôi là bệnh nhân hấp hối mà anh là bác sĩ chẩn trị chính. Thái độ như vậy dù vết sẹo cũ của tôi rỉ ra vài tia máu, nhưng sự ân cần của chồng như morphine thượng hạng, tiêm một mũi là hiệu quả, không còn thấy đau đớn.

Hải Phi, thật xin lỗi, hành động của anh, tôi không thể nào đáp lại được, anh – là muốn chúc phúc cho tôi ? Hay muốn chứng minh điều gì ? Thứ đã chết thì không vãn hồi được đâu, sớm biết kết quả như hôm nay, vì sao ban đầu lại tuyệt tình như thế. Ba ngàn là cái gì, cùng lắm thì anh đưa thiệp cưới mời chúng tôi, tôi cũng sẽ đáp lễ y như vậy, dùng tiền của Trần Dũng mừng anh luôn sáu ngàn !

Thật sự, nhìn anh hoảng hốt chạy qua chạy lại như phỏng nước sôi dưới chân, tâm tư tôi lúc ấy bỗng yên tĩnh trở lại, mọi kinh ngạc tan hết, cảm xúc trong lòng trở nên kỳ lạ. Có chút chua xót, có chút đắc ý, có chút vì chồng mình vô cùng che chở mình mà kiêu ngạo, cho dù là sự cân bằng đắp vá thì nó vẫn cân bằng, không muốn để ba ngàn đồng tiền của Lý Hải Phi thương tổn tình cảm giữa tôi và Trần Dũng, lại một lần nữa trở về trạng thái kẻ tám lạng người nửa cân, anh có tình nhân trong mộng của anh, tôi có hoàng tử bạch mã của tôi, có những giây phút riêng mình núp ở nơi nào đó xoa dịu vết thương, rồi lại giấu kỹ tâm tình trong lòng, ngẩng đầu bắt tay nhau, chúng là còn phải nương tựa cùng tiến về phía trước.

Yêu nhau say đắm cũng là vợ chồng, tương kính như tân cũng là vợ chồng, không có thứ tình yêu sâu sắc như môi gắn với răng, lúc ban đầu, dựa vào cảm giác áy náy của người đàn ông đàng hoàng Trần Dũng, tôi đã nhận được hàng vạn hàng ngàn sự thương yêu cưng chiều. Đủ, vậy là đủ. Yêu mến lẫn nhau, áy náy lẫn nhau, vô cùng cân bằng !

” Bà xã bà xã anh yêu em, cầu cho Phật tổ bảo hộ em… “.

Vừa nghe ca khúc này vang lên tôi liền cau mày, bao nhiêu suy nghĩ bay sạch sẽ, sớm biết tôi ghét bài này Trần Dũng còn lưu vào máy, cái gì Phật tổ, cái gì bảo hộ chứ, tôi có tin đâu.

Nuốt miếng táo cuối cùng xuống bụng, tôi tắt điện thoại, rời giường, xuống đất đi rửa tay, nhìn xung quanh một chút, bốn giờ mười lăm, Trần Dũng nói hôm nay sẽ về nhà ăn cơm, hiện tại chuẩn bị là vừa vặn thời gian.