Chương 13 – Cầu không được

Tuy chưa rõ mối quan hệ giữa hai người nhưng dựa vào trực giác của nữ giới, Lâm Nặc chợt thấy mình là người thừa, ghế sau tuy rộng rãi cô lại thấy như đang ngồi trên bàn chông.

Ngoài cửa sổ mưa vẫn chưa ngớt, cần gạt nước mưa vẫn chuyển động nhịp nhàng.

Diệp Hi Ương nghiêng đầu, nghe Giang Doãn Chính nói: “Xin lỗi em, tối nay anh có kế hoạch rồi, để khi khác nhé”.

“À, không sao”, cô mỉm cười thoải mái, ngồi thẳng lên, chẳng chút bận lòng: “Em thật không phải, chẳng báo trước đã chạy ngay đến công ty tìm anh. Vậy, anh đưa em về nhà nhé?”.

“Ừ”, Giang Doãn Chính đáp, ngoặt xe về phía bên phải bùng binh.

Quả nhiên, chỗ ở của Diệp Hi Ương ngược đường với nhà Lâm Nặc. Lâm Nặc nhìn thời gian, giờ tan tầm cao điểm thế này, đi đi về về cũng hết nửa thành phố e còn tốn thời gian hơn cô đón xe về nhà.

Nhưng đã ngồi vào xe rồi, cô chẳng tiện nói gì, huống hồ, hôm nay dường như tâm trạng Giang Doãn Chính không được vui, giờ phút này im lặng là lựa chọn tốt nhất.

Không lâu sau, cô nhận được tin nhắn của Từ Chỉ An, hỏi: “Em đang ở đâu?”.

Lâm Nặc cúi đầu, vội nhấn phím: “Đang trên đường về nhà”.

Hồi sau, chuông điện thoại lại reo lên, trong xe tĩnh lặng khiến âm thanh càng vang vọng hơn. Giang Doãn Chính liếc nhìn từ gương chiếu hậu, Lâm Nặc vội chuyển điện thoại sang chế độ rung, vẫn là tin nhắn của Từ Chỉ An, hàng chữ ngắn ngủi: “Có mang theo ô không? Có bị ướt không?”.

Cô khẽ mỉm cười, tựa lưng vào ghế tán gẫu cùng anh.

Giữa đường bị kẹt xe, hai mươi phút sau Diệp Hy Ương về đến nhà, cô thân thiện chào tạm biệt với Lâm Nặc rồi duyên dáng sải bước tiến vào trong thang máy, giữa chừng còn quay người lại mỉm cười với Giang Doãn Chính, nụ cười vô cùng ngọt ngào.

Đây là khu chung cư cao cấp nhất trong thành phố, giá thuê hồi đầu năm đã tăng vọt khiến người khác phải kinh hoàng. Lâm Nặc đặt điện thoại xuống, nghiêng đầu nhìn tòa nhà cao chót vót, dưới màn mưa trăng xóa chẳng thể trông rõ được gì.

Giờ thì trong xe chỉ còn cô và Giang Doãn Chính, đây là lần đầu tiên cô ngồi xe anh kể từ sau tối đó, không khí yên tĩnh đến mức như ngưng đọng lại.

Xe chạy một đoạn, cô chợt mỉm cười: “Bạn gái anh à? Trông xinh quá!”. Cô không gợi chuyện gì lại nói đúng đề tài này, chẳng hiểu sao vừa mở miệng ra đã khẳng định ngay mối quan hệ thân thiết giữa anh và cô ấy.

Thế nhưng, muốn hối hận cũng chẳng kịp, Giang Doãn Chính sa sầm mặt chẳng nói chẳng rằng, tay nắm chặt vô lăng.

Cô ngồi ở băng ghế sau, không trông thấy biểu cảm của anh nhưng cũng cảm nhận được điều gì đó bất thường. Thế nên, cô càng bối rối, hồi sau lúng túng nói: “Lát nữa anh còn có việc đúng không? Anh cho em xuống con phố trước mặt là được rồi, em tự về nhà”. Mưa nhỏ hạt dần, thi thoảng vài chiếc taxi trống khách lướt qua.

Giang Doãn Chính vẫn trầm mặc, càng nhấn ga mạnh hơn, thoáng chốc đã lướt qua những ngã tư đan chéo nhau nhau, bỏ xa ánh đèn giao thông nhấp nháy phía sau.

Lúc này Lâm Nặc càng khẳng định rằng tâm trạng Giang Doãn Chính hôm nay rất tệ.

Cũng chẳng rõ bao lâu cô mới nghe thấy anh mở miệng, chất giọng trầm khàn, hệt như trong phòng họp lúc sáng.

Anh nhìn chăm chăm về phía trước, hỏi: “Lời anh nói hôm đó làm em thấy sợ ư?”.

Cô giật mình, mím môi: “Đâu có”. Lúc đó phần nhiều là kinh ngạc và hoảng loạn.

“Thế sao em trốn tránh anh?”