Chương 13: Cung điện băng(2)

Chợt Vương Uy thấy lòng tự nhiên chùng xuống, cả người toát mồ hôi lạnh, liên tục mấy lần giật bắn lên như bị điện giật, ngay cả lòng bàn tay cầm đuốc của anh cũng đẫm mồ hôi. Toàn bộ cung điện quả thực không có một con rắn đen nào, vậy đàn rắn đông như thế trong nháy mắt có thể đi đâu?

Nhị Rỗ đứng dưới chân tháp hỏi vọng lên:

– Chỉ huy có thấy gì không?

Vương Uy cau mày, nói:

– Nơi này thật kỳ dị, không thấy bóng dáng con rắn nào cả, chỉ có cung điện băng và rừng tháp băng mà thôi, quả là quái gở.

Vương Uy quan sát kỹ động tĩnh phía dưới, rồi thoăn thoắt leo xuống. Vừa xuống đến mặt đất, bỗng anh đá phải vật gì đó, vật đó phát ra một tiếng leng keng rồi lục cục lăn ra xa.

Dương Hoài Ngọc và Nhị Rỗ vội đuổi theo, chỉ thấy vật kia bị đá văng ra xa bốn năm mét, Dương Hoài Ngọc vừa nhặt lên đã kêu “ôi” một tiếng.

Nhị RỗDương Hoài Ngọc chạy đến, thoạt trông thấy vật đó, Vương Uy đã giật thót mình, chẳng phải đó là cái tẩu thuốc không lúc nào rời khỏi miệng lão Tôn hay sao? Tại sao nó lại ở đây?

Nhị Rỗ chen vào:

– Chẳng phải đây là cái tẩu lão Tôn vẫn ngậm hay sao?

Vương Uy và Dương Hoài Ngọc cùng gật đầu. Dương Hoài Ngọc sa sầm nét mặt, lão Tôn nuôi cô từ nhỏ, tuy Nhị Rỗ đã vạch ra bấy nhiêu điểm khả nghi về lão Tôn, nhưng cô vẫn luôn lo lắng cho lão. Suốt mười năm nay Dương Hoài Ngọc chưa bao giờ thấy cái tẩu thuốc này rời khỏi miệng lão Tôn, vậy mà bây giờ cái tẩu thuốc lại rơi vào cung điện này, hẵn lão Tôn lành ít dữ nhiều, có lẽ đã chết rồi cũng nên.

Vương Uy nói:

– Hai người có để ý không? Dọc đường chúng ta từ bức tường âm dương đến đây, trên mặt đất phủ đầy bụi bặm, ắt nhiều năm nay không có người lai vãng, chắc chắn lão Tôn không thể đến cung điện băng trước chúng ta được.

Nhị Rỗ gật đầu, xoắn nửa chòm râu dê, nghiêng đầu suy nghĩ, rồi nói:

– Vậy lão theo sau chúng ta vào đây à? Có lẽ lúc chúng ta ở Thần Thú đại điện thì lão ta tiến vào. Âm thanh lúc đầu mà mọi người phát hiện không phải là tiếng “ma hành quân”, cũng không phải tiếng giậm chân, mà là tiếng chân người đi, từng bước từng bước một, phải không nào?

Vương Uy nhớ kỹ lại tình cảnh lúc bấy giờ, thấy quả đúng như vậy. Đó không phải là tiếng chân dồn dập của một đoàn người, mà chỉ là những âm thanh rất đơn điệu. Chính là tiếng chân của một người, bước đi rất cẩn thận, đi một bước, nhìn hai bước. Đội thám hiểm chỉ còn lại lão ta và Dương Hoài Ngọc, cứ thế mà suy thì âm thanh lúc ấy chắc chắn là tiếng chân của lão Tôn.

Lão Tôn vốn là kẻ cơ mưu, cứ dựa vào bản lĩnh của lão, dù không bám sát theo sau thì muốn lần theo dấu vết tìm ra hành tung của ba người, cũng chẳng phải chuyện khó.

Nhưng chuyện kỳ quái ở chỗ, ban đầu lão Tôn tiến vào băng cung đại điện, tiếp đó lũ rắn mới kéo đàn vào, sau khi vào cung điện băng, cả lão Tôn và lũ rắn đều không cánh mà bay, đó mới chính là điều mọi người không thể hiểu nổi. Tòa cung điện thênh thang như thế chỉ có một lối vào, còn lại xung quanh đều là tường cao chót vót, tường vách kiên cố chừng nào, ba người đã thấy cả, tuyệt đối không thể có chuyện phá tường xông vào

Vương Uy trầm ngâm một lát rồi bảo Nhị Rỗ và Dương Hoài Ngọc:

– Hai người tìm quanh đây xem có gì khác nữa không, nhớ tìm kỹ nhé.