Chương 13 – Đoạt hoa đào

Những tin đồn như thế này, bạn càng che giấu, mọi người càng tò mò, lại càng khiến cho tin đồn ấy trở nên thú vị.

Nếu trong lời đồn thổi của mọi người, mối quan hệ của Bạc Băng và Diệp Chính Thần từ chỗ còn mơ hồ, cộng với việc anh tuyên bố rằng anh thích cô, theo đuổi cô, thì gian tình ấy chính thức trở thành sự thật, mọi người không còn hứng thú để bàn tán về đề tài này nữa.

Ví dụ như một hôm, thật lâu Bạc Băng mới có được một ngày nghỉ, cô không cần phải đến phòng thí nghiệm nuôi dưỡng tế bào, cô đứng trước ban công, hòa mình trong tiếng nhạc du dương của ca khúc “Yêu” đang được phát ra từ phòng sát vách.

Vết thương của Diệp Chính Thần gần như đã khỏi hẳn, anh đã được tháo băng vải, tay phải có thể tự do hoạt động.

Hơn nữa tháng qua, Diệp Chính Thần chỉ ăn những món ăn có nhiều rau, anh đi dến ban công, giọng nói tràn đầy hy vọng hỏi cô: “Để chúc mừng vết thương của anh gần như đã hồi phục hoàn toàn, em nên mời anh ăn lẩu cay đi chứ.”

Bạc Băng trả lời: “Được rồi, đúng lúc hôm nay em cũng được nghỉ, anh đi mua thức ăn đi”

“Được!”

“Chờ đã, anh mua nhiều vào, nhân tiện em mời Lý Khải đến dùng luôn.”

“Tại sao phải mời hắn?”

“Công việc làm thêm ở cửa hàng tiện lợi là do anh ấy giới thiệu cho em, em trả ơn bằng cách mời anh ấy ăn lẩu”. Thấy vẻ mặt Diệp Chính Thần trở nên u ám, Bạc Băng lập tức sửa lời: “Nếu anh không thích thì thôi, em không gọi….”

Thấy vẻ mặt anh hơi dịu đi, cô bổ sung thêm vế sau: “Hôm khác, một mình em sẽ mời anh ấy ăn vậy.”

Diệp Chính Thần suy tư một lát, rồi nói: “Không bằng mời mọi người cùng tới phòng em ăn đi, càng đông càng vui.”

“Cũng tốt a!” Bạc Băng phấn khởi nói: “Chúng ta chơi trò chơi giết người đi?!”

“Được rồi! để anh điện thoại hẹn bọn họ.”

Trò chơi giết người là trò chơi thịnh hành nhất ở nhà trọ. Mọi người tụ họp lại một chỗ, cùng nhau tham dự trò chơi, cùng nhau trò chuyện, kết nối tình bạn. Lúc vừa mới chuyển đến nhà trọ Bạc Băng đã từng tham gia trò chơi này một lần, cô bị anh Phùng và mọi người làm cười suốt cả một buổi tối.

Chạng vạng, mười mấy người ngồi vây quanh một chỗ, vô cùng vui nhộn, tranh ăn giành uống hơn hai giờ đồng hồ, cuối cùng ai cũng no nê. Trò chơi bắt đầu, theo luật cũ, người thua phải uống một bát rượu đầy.

Không lâu sau, mọi người ai cũng say rượu, duy nhất chỉ có một mình Diệp Chính Thần là tỉnh táo, bởi anh có tư duy cực kì logic cùng với sự phán đoán hơn người, dù anh có làm sát thủ hay cảnh sát, cũng không bao giờ thua cuộc.

Có một ván, Bạc Băng và Tần Tuyết không may bắt trúng phải làm sát thủ, Tần Tuyết bị cảnh sát phát hiện, Bạc Băng căn thẳng nắm chặt quả đào đen A trong tay. Đến lượt Diệp Chính Thần nói chuyện, anh dùng ánh mắt nghiên cứu, tìm tòi nhìn một lượt tất cả các gương mặt trong phòng, cuối cùng ánh mắt của anh dừng lại trên mặt Bạc Băng…

Ánh mắt anh và cô giao nhau trong không trung, Bạc Băng cố ý nở một nụ cười nhạt với anh, ý cười mang một chút e ngại, một chút tình cảm.

Anh nhìn cô, mỉm cười, ánh mắt thể hiện một chút tình cảm dịu dàng cùng với sự tin tưởng…

Quan toà nổi giận: “Hai người các ngươi sao lại liếc mắt đưa tình, nói chuyện nhanh lên!”

Anh giật mình, sau đó nhanh chóng khôi phục lại sự bình tĩnh, đưa mắt nhìn về phía mọi người, nói ra quan điểm của bản thân: “Nhất định không phải là Bạc Băng….”