Chương 13 – Độc

[Giang Nhân Ly che miệng cười thích thú.

Mạc Tu Lăng trừng mắt liếc cô, sau đó quay đầu rời đi. Đi một quãng xa vẫn còn nghe thấy tiếng cười của cô. .]

Thành phố C tháng sáu, bầu trời sáng rực lên sau cơn mưa, những giọt nước còn đọng lại trên ngọn cỏ xanh mơn, bầu không khí phảng phất mùi đất tươi mát.

Mạc Tu Lăng đã tốt nghiệp cao trung chuẩn bị thi vào đại học.

Giang Nhân Ly không hề có một chút hứng thú nào về chuyện học hành, nhưng lại vô cùng hiếu kỳ về những chuyện linh tinh khác. Ví dụ như cô rất muốn biết vì sao ở thành phố C, ngày thi đại học 18 tháng 6 hằng năm luôn mưa? Còn Giang Nhân Đình, ngược lại, cô rất quan tâm tới kết quả thi của Mạc Tu Lăng.

Giang Nhân Đình cũng đã từng hỏi qua Mạc Tu Lăng thi cử thế nào nhưng anh chỉ cười nói rằng tốt hay không tốt cũng đều không quan trọng. Anh nói những lời này, Giang Nhân Đình tỏ ra rất nghi ngờ, còn Giang Nhân Ly chỉ cười. Giang Nhân Ly vốn rất rõ, Mạc Chí Hạo đã quyết định cho Mạc Tu Lăng xuất ngoại du học , cho nên kết quả thi thế nào cũng đều không vấn đề gì. Ông ta muốn con trai được bồi dưỡng kỹ năng quản lý ở nước ngoài.

Mạc Tu Lăng rất nhu thuận. Trong mắt mọi người anh chính là một đứa trẻ ngoan. Thế nhưng, như vậy lại không thích hợp để có thể sinh tồn được trên thương trường. Tính cách Mạc Tu Lăng thế nào không phải vợ chồng Mạc Chí Hạo không rõ, chỉ là không thể hiểu được hết anh.

Trước khi Mạc Tu Lăng rời đi, vợ chồng Mạc Chí Hạo quyết định đi du ngoạn ở vùng ngoại ô để cho tâm tình thoải mái, và cũng là muốn giúp Mạc Tu Lăng quen với cuộc sống dân dã thôn quê. Lần này là chuyến đi chơi cuối cùng của Mạc Tu Lăng trước khi xuất ngoại cho nên vợ chồng Mạc Chí Hạo còn mời cả gia đình Giang Thánh Minh cùng đi, thêm bạn thêm vui.

Giang Thánh Minh và Bạch Thanh Hà còn đang do dự, nhưng hai cô con gái của bọn họ lại rất hào hứng.

Cứ như vậy, hai gia đình nhanh chóng xuất phát.

Giang Nhân Đình hiểu rõ đây là lần cuối cùng được ở cùng Mạc Tu Lăng, cho nên cứ bám theo anh không rời nửa bước. Giang Nhân Ly thấy thứ gì lạ lẫm cũng đều tỏ ra vô cùng thích thú và tò mò. Điều này khiến Giang Thánh Minh rất lo lắng, sợ cô thấy thứ gì cổ quái lại gặp nguy hiểm, cho nên ông ta cũng muốn Mạc Tu Lăng để ý tới con gái.

Giang Nhân Ly thập phần đều ghét Mạc Tu Lăng và Giang Nhân Đình cứ bám theo mình, nhưng cũng không còn cách nào khác vì Giang Thánh Minh tuyệt đối sẽ không đồng ý để cô đi ra ngoài một mình.

Người lớn ngồi một chỗ trò chuyện rất vui vẻ. Giang Nhân Ly có phần sầu não. Cô chỉ tay vào cánh rừng nguyên sinh: “Chúng ta tới đó chơi đi!”

Giang Nhân Đình là người đầu tiên than thở: “Rất nguy hiểm đấy chị!”

Mạc Tu Lăng cũng cau mày, “Đừng có đi lung tung.”

“Gan nhỏ vậy?” Giang Nhân Ly đặc biệt có hứng thú: “Hai người không đi thì thôi, em đi một mình.”

Mạc Tu Lăng ngăn cản cô: “Bác Giang không cho em đi lung tung đâu.”

“Anh sao tự nhiên lắm điều vậy?” Giang Nhân Ly nhìn Mạc Tu Lăng ngạc nhiên: “Thế nào em cũng phải đi.”

Giang Nhân Đình cũng ngăn cản chị gái, “Chị, chị nghe lời anh Tu Lăng đi! Anh chỉ là lo lắng cho chị thôi.”

“Vậy thì hai người cứ ở đây mà lo lắng.” Giang Nhân Ly không thèm để ý tới bọn họ, trực tiếp đi vào trong rừng, cảm giác mới mẻ khiến cô cưỡng chế không nổi. (hi ^^ Bạn Nhân Ly “cá tính” thật! *vã mồ hôi*)