Chương 13: Tài năng sơ lộ

Lâm Vũ lang thang trên đường, định trực tiếp đến chỗ chơi nhạc nhưng bất chợt lại nhìn thấy mấy người đang chơi bóng rổ ở một bãi đất trống cách đó không xa. Không nhìn thấy thì thôi, nhìn thấy liền cảm thấy cả người rạo rực, máu nóng sôi trào. Lâm Vũ vốn trưởng thành ở vùng quê, leo trèo hái lượm có gì chưa làm qua, dây thần kinh vận động thậm chí còn hơn đứt mấy thanh niên ở thành phố. Cô còn nhớ lần đầu tiên ba nuôi đi Hongkong về, đưa cho một cô chiếc mặt nạ da người tinh xảo, cô đã vui mừng đến mức không ngủ được. Đó là lần đầu tiên cô sử dụng lớp mặt nạ ấy, sử dụng một thân phận khác, một mình sải bước trên đường sau bao nhiêu năm bị bóng ma tâm lý áp chế. Chiếc mặt nạ ấy, quả thật là một thứ bảo bối thần kì, rõ ràng vẫn là cô, nhưng dưới một khuôn mặt hoàn toàn khác, cô dần dần không còn cảm thấy bị người đi đường nhìn mình mà chỉ chỏ, giống như có thể hoàn toàn sống với một thân phận mới. Cho đến nay, người biết khuôn mặt thật của cô, ngoài ba nuôi, anh hai và ba người trong nhóm thì không còn ai khác, cô cũng có thể tùy lúc mà sử dụng những thân phận khác nhau của mình, dù là Ella hay Lâm Nhiên.

Khi ở trước mặt những người quen biết, cô sẽ là Ella, là con gái nuôi nhà họ Trình; còn khi ở trước mặt những người khác, cô sẽ là Lâm Nhiên, Lâm trong Lâm Vũ, Nhiên trong Trình Nhiên, đó là cái tên cô sử dụng khi ở trường, chỉ là cả hai, đều không phải là Lâm Vũ. Thực ra, lúc ban đầu, cô chỉ định sử dụng lớp mặt nạ này để loại đi nỗi sợ hãi thường trực do bóng ma tâm lý trước kia, nhưng càng về sau, cô càng hiểu rõ, một lớp mặt nạ, một thân phận mới, tất cả đều có thể giúp cô tránh khỏi những rắc rối không cần thiết, cũng tránh khỏi những con người giả tạo vì thân phận kia mà muốn lợi dụng cô. Sau khi bắt đầu bước vào trường đại học, cô không muốn bi kịch của mấy năm trước một lần nữa lại tái diễn, chỉ một lần thôi cũng đã đủ khiến cô mệt mỏi lắm rồi.

Lâm Vũ chậm rãi tiến đến gần những người kia, sự có mặt của cô cũng không gây chú ý với những người xung quanh, dù sao cũng có quá nhiều mỹ nữ đứng đó cổ vũ, thêm một người gương mặt thường thường như cô đâu có ai phát hiện ra. Hơn nữa xung quanh không chỉ có nam sinh mà còn có cả nữ sinh, nữ sinh mặc đồng phục cũng không thiếu, Lâm Vũ càng trở nên thường thường trong đám người. Lâm Vũ cẩn thận quan sát hai đội trước mặt, mỗi đội có ba người, một đội toàn những người có vẻ đã trưởng thành, bộ dáng có chút lưu manh, còn đội còn lại thì có vẻ như là sinh viên bình thường. Mặc dù cả người để trần không mặc đồng phục, nhưng nhìn nét mặt non nớt, hơn nữa xung quanh lại có nhiều nữ sinh cổ vũ như vậy, chắc chắn là sinh viên trốn học chơi bóng rổ. Lâm Vũ không khỏi thở dài một hơi, xem ra cũng không phải có mình cô lười biếng nha, người ta còn nghỉ học đi xem bóng rổ nữa kìa.

Lâm Vũ lướt qua mấy nữ sinh cầm mấy chai nước đứng một chỗ, mắt không dời khỏi đội của mấy thanh niên kia, nói đúng hơn là không dời khỏi một người, miệng lại còn không ngừng la hét lớn. Bọn họ thật sự không biết như vậy người chơi sẽ rất khó tập trung sao. Lại nhìn theo ánh mắt của họ, trong tầm mắt xuất hiện một nam sinh với khuôn mặt rất đẹp, cả người để trần. Một đôi mắt phượng đài hoa có thể câu hồn người, mang theo chút lưu manh không đứng đắn, diêm dúa lại lẳng lơ, đôi môi mỏng mím lại hết sức hấp dẫn, thi thoảng lại gợi lên một độ cong hoàn mĩ khiến cả đám con gái sôi sục. Thì ra lại là một kẻ yêu nghiệt đẹp hơn cả con gái, chỉ là, khuôn mặt này, sao nhìn quen mắt vậy chứ.

Đúng lúc cô không để ý, bất chợt nghe thấy một tiếng hét, nhưng không phải tiếng hét của đám con gái mà là của một nam sinh. Hai người còn lại bao gồm cả tên yêu nghiệt kia lo lắng chạy đến bên người còn lại đang lăn lộn trên nền đất, cậu ta ôm chặt đôi chân của mình, trán đẫm mồ hôi, có vẻ như đang phải chịu một cơn đau kinh người.

“Triệt… Triệt…Cậu không sao chứ”

” Chân… chân của mình”

” Anh cố ý”

Tên yêu nghiệt lao ra năm lấy cổ áo một kẻ to lớn với vết sẹo trên khóe mắt, một tay nắm lại thành quyền như chuẩn bị nện vào người tên kia

” Cố ý. Hừ. Bị thương trong thi đấu là chuyện hết sức bình thường. Không có đủ thực lực thì đừng có đổ lỗi lung tung. Một lũ oắt con, không chơi được thì nhận thua đi, ở đó mà dong dài”

Người đàn ông mặt sẹo không hề để nắm đấm của tên kia vào trong mắt, nhanh chóng gạt tay anh ta ra, khinh miệt cười lớn. Theo như Lâm Vũ đoán, người này chắc chắn giở trò hèn hạ, muốn lợi dụng người kia để khiến đội bên này nhận thua.

Minh nhìn mấy tên kia đang phách lối, lại nhìn đồng đội của mình đang bị thương, lửa giận sục sôi. Tỉ số rõ ràng cách biệt, chỉ là hiện tại Triệt đã bị thương như vậy, không thể đấu tiếp. Nhưng nghe xong những lời khích bác của tên khốn kia, bắt anh mở miệng nhận thua, chuyện nhục nhã như vậy, anh tuyệt đối không cho phép xảy ra. Cho dù hiện tại chỉ còn có hai người, anh cũng muốn thử một lần, thi đấu đến cùng, quyết không nhận thua.

” Sao rồi. Thảo luận xong chưa. Anh mày không có thời gian thừa thãi đâu, nhận thua hay là không”

“Đừng có nằm mơ, dù là có hai người, chúng tôi cũng quyết không để mấy người thắng”.

Minh nhặt lên quả bóng rổ, kiên quyết hét vào mặt mấy người kia. Mấy tên kia thấy thế thì không nhịn được cười lớn, nhất là tên mặt sẹo kia, nhổ xuống một ngụm nước bọt, trong mắt ngoài mắt đều là chế giễu

” Đúng là nghé con không sợ cọp. Ba người mà bọn mày còn không thắng được, lại còn bày đặt thi đấu hai người”

” Rốt cuộc có đấu hay không”

Khuôn mặt xinh đẹp vì tức giận mà đỏ bừng, lồng ngực phập phồng lên xuống. Anh nhất định phải rửa mỗi nhục cho Triệt.

” Khoan đã. Chuyện này có thể bàn lại chút không”

Ngay khi Minh đã định liều mình đấu một trận, bất chợt vang lên giọng nói trong trẻo như chuông bạc, nhàn nhạt mát lạnh khiến cho người ta cảm thấy an tâm. Cả đám người quay sang nhìn nơi phát ra tiếng nói, ngay cả Minh cũng không nhịn được nhìn lại, không nhìn thì thôi, vừa nhìn liền giật nảy mình, sao lại là cô?

Lâm Vũ nhìn cũng không nhìn ánh mắt dò xét của mấy người kia, nhanh chóng tiến đến trước mặt Minh, nhàn nhạt mở miệng

” Các cậu thiếu một người, cho tôi tham gia đi”

Giọng điệu của cô rõ ràng nhàn nhạt lại giống như một trái bom nguyên tử trong nháy mắt khiến cho cả sân im lặng, rồi sau một khắc lại gây nên một làn sóng dữ dội. Mấy tên lưu manh bên đội kia nhìn Lâm Vũ như nhìn một kẻ điên, Minh thì giữ vẻ mặt kinh ngạc, còn mấy nữ sinh kia cũng bĩu môi, chỉ chỉ chỏ chỏ.

“Làm cái trò gì vậy, cô ta muốn gây sự chú ý sao”

Lâm Vũ nghe thấy một nữ sinh nói nhỏ như vậy, giọng điệu khinh miệt, chỉ là cô không quan tâm, cực kì chuyên chú nhìn tên yêu nghiệt trước mắt.

“Được”

Ấy vậy, trong lúc cả đám người khác chắc chắn cho rằng anh sẽ từ chối, anh lại mở miệng nói một tiếng” Được” , một tiếng khiến cả sân sôi trào dữ dội

“Không ngờ mấy chú em lại cần con gái đến giải vây, không bằng chịu thua cho rồi”

” Anh ấy bị điên rồi, sao có thể cho cô ta vào chứ”

” Minh, cô ấy không được đâu”

Minh cảm thấy mình bị điên, thật sự bị điên rồi. Nhìn vào đôi mắt trong veo của cô, anh không có cách nào nói ra lời từ chối. Hơn nữa, trong số những người ở đây, thân thủ của cô, anh rõ hơn ai hết, có thể một mình hạ gục 9 người trong chớp mắt, tuyệt đối không phải kẻ vô dụng. Mặc dù không biết là cô nói thật hay đùa, trái tim anh vẫn mách bảo ” Hãy tin cô ấy một lần”. Thậm chí lúc anh gật đầu đồng ý,anh còn loáng thoáng nhìn thấy nụ cười nhạt nơi khóe miệng cô, cô ngước mắt lên nhìn anh, khuôn mặt thong dong, ánh mắt qua lớp kính không hiểu sao sáng ngời, giống như nói với anh rằng “Tôi sẽ không làm anh thất vọng đâu”. Minh không để vào tai những lời xì xào bàn luận, chỉ nói cho cô biết vị trí của cô trong ba người, để đảm bảo, anh để cho cô ở vị trí tương đối nhẹ, không cần di chuyển nhiều chỉ cần tùy cơ ứng biến là được. Dù sao anh cũng không biết rốt cuộc cô còn bao nhiêu lá bài tẩy, cũng không hiểu rõ thực lực của cô.

Lâm Vũ cao 1m7 khi đi giày đế bệt, so với con gái thông thường là khá cao, tuy nhiên so với những nam sinh cao 1m8, 1m9 ở đây thì cũng không là gì cả. Mấy tên côn đồ ở đội kia không để hai nam một nữ này vào trong mắt, dù sao trông cô có vẻ gầy yếu như vậy, họ chỉ cần dùng lực một chút cũng có thể xô cô ngã xuống, dùng một tay cũng che khuất tầm mắt của cô.

Giữa những tiếng cổ vũ xì xào ầm ỹ của đám nữ sinh, trận đấu cứ thế bắt đầu. Lâm Vũ khẽ nhíu mày lại khó chịu, mọi người xung quanh đều tưởng cô lo lắng không tự tin, thực chất không phải vậy, cô là không quen với những tiếng la hét của đám người kia, nó khiến cô mất tập trung. Một tên côn đồ bị Minh cướp mất bóng, anh nhìn sang đồng đội của mình đang bị một tên khác kèm chặt, một tên khác chuẩn bị tiến đến chỗ anh, muốn dẫn bóng cũng không được, lo lắng đảo mắt qua chỗ Lâm Vũ đang đứng. Bọn người kia có vẻ không coi cô ra gì, kiểm soát rất lỏng lẻo, tuy vậy cô ở vị trí khá xa, ở vị trí đó nếu tiếp được bóng cũng đủ thời gian để đám người kia chạy tới, cô chẳng thể nào dẫn bóng lọt rổ, chưa kể đến ném một quả trúng rổ ở một khoảng cách như vậy. Thấy một tên kia khoảng cách càng gần, Minh mím chặt môi, liều lĩnh làm một động tác giả, ném bóng về phía Lâm Vũ, trong lòng niềm tin cũng phần nào giảm bớt. Ấy vậy mà Lâm Vũ đang nghiêng người về phía khác giống như có cảm tính, hai tay nhanh nhẹn đón lấy trái bóng, nhìn thấy một tên côn đồ đang chặn trước mặt mình không để ra một khe hở, chuẩn bị vồ đến cướp bóng, cô hừ lạnh một tiếng, thong thả ngửa người ra sau, khẽ bật nhẹ, dùng một động tác tiêu chuẩn ném trái bóng vào rổ.

Động tác của cô rất đơn giản, vô cùng đơn giản, nhưng lại cực kì chuẩn xác, không có bất kì một động tác dư thừa nào. Người ta nói hành động trực tiếp so với lời nói chính là liều thuốc sát thương lớn nhất, quả thực chính là như vậy. Trong cái nhìn trợn mắt há mồm của mọi người, trái bóng bay đi một vòng cung đẹp mắt rồi trực tiếp rơi xuống rổ khi chân cô vừa chạm xuống đất

“Trời ạ. Không thể nào”

” Minh, mình có nhìn lầm không vậy”

Nam sinh ở bên cạnh Minh trợn mắt há mồm, đôi mắt như muốn rớt ra ngoài. Cô ấy thế nhưng lại trực tiếp ném, ở một khoảng cách như thế mà trực tiếp ném, đến anh cũng chưa chắc mình có thể ném ở vị trí đó mà vào rổ, không, thậm chí là không thể nào. Nhìn vẻ mặt lạnh nhạt của cô ấy, chẳng lẽ chuyện này đối với cô lại là một điều quá sức bình thường. Minh nhìn cô gái lạnh nhạt đứng một phía, rõ ràng ngũ quan mơ hồ lại tỏa ra một loại khí chất kì lạ, khiến cho người ta không tự giác mà bị cô thu hút. Trong lòng anh sau khi ngạc nhiên trôi qua chính là sự vui mừng đến vô hạn, cô quả thực là có bản lãnh kinh người, trận bóng này, có cơ hội thắng rồi. Niềm tin dâng trào khiến trong anh nở một nụ cười rạng rỡ, gương mặt yêu nghiệt càng trở nên hút hồn khiến mấy nữ sinh gần đó hét toáng lên.

Lâm Vũ hít sâu một hơi, cảm nhận luồng gió mát thổi vào mặt. Lúc ban đầu cô tham gia trận đấu, lí do chỉ đơn giản là muốn cho những tên kia một bài học. Không phải cô tọc mạch mà từ khi cô biết chơi bóng rổ đến nay, cô ghét nhất chính là thủ đoạn hèn hạ như vậy, thầy đã từng dạy cô, dù có thua, cũng phải thua một cách quang minh chánh đại. Nhưng sau khi ném một trái bóng kia, cô dường như tìm lại cảm giác quen thuộc đã lâu không thấy. Từ sau khi thầy rời đi, cô đã rất lâu không chơi bóng rổ nữa. Còn nhớ trước kia khi gặp thầy, cô chỉ là một con nhóc hiếu thắng lại cao ngạo, vì một lời khích bác của thầy mà cảm thấy không phục, ngày ngày dành trọn thời gian để tập bóng, từ sáng cho đến đêm. Thầy vốn cho rằng một đứa con gái nhỏ bé như cô, vốn không thể nào thích hợp để chơi môn bóng rổ đường phố vừa kích thích lại nguy hiểm, thế nhưng sau ba ngày, cô đã làm được. Cô có thể ném một trái bóng vào rổ thậm chí khi đứng ở ngoài biên. Cô còn nhớ rõ ánh mắt lúc đó của mình, tự hào và vui sướng, mong ngóng nhìn thầy như đứa trẻ con chờ nhận kẹo. Cô cũng nhớ rất rõ, vào giây phút đó, thầy xoa đầu cô, cười rạng rỡ, tuấn tú hơn bao giờ hết. Từ ngày đó, thầy dạy cô chơi bóng rổ, dạy cô cách chuyền bóng, bắt bóng, làm động tác giả, đêm tới lại đưa cô đi ăn. Ngày nào cũng là một ngày thực vui vẻ, dù cho cả người có lấm lem bùn đất, đến tận nửa đêm mới về. Bây giờ nghĩ lại, quả thực là một kỉ niệm quá đỗi tươi đẹp.

Một trái kinh người kia dường như thổi còi cho một trận đấu kế tiếp, một trận đấu chỉ thuộc về riêng cô. Lâm Vũ không kiềm hãm bản thân mình nữa, thoải mái đắm mình vào trong trận đấu , tìm lại những cảm giác quen thuộc trong trí nhớ. Động tác của cô, lấy giả làm thật, nhanh nhẹn mà quỷ quyệt khiến cho người ta khó bề phân biệt, lại càng khó bề phòng bị. Bắt bóng, dắt bóng, ném bóng, một loạt động tác thể hiện đến quá mức hoàn mĩ, thậm chí Minh còn cảm thấy, cô dường như ở một trình độ cách anh rất xa, rất rất xa. Mấy người ở bên đội kia càng ngày càng lo lắng, mồ hôi chảy càng nhiều, thậm chí còn do quá bối rối mà dễ mắc sai lầm, tạo cơ hội cho Lâm Vũ chiếm thế thượng phong. Tỉ số cách biệt ngày càng nhiều, tần suất ném trúng bóng của Lâm Vũ cũng gần như trăm phần trăm, chưa có quả nào lệch ra ngoài. Cho đến khi đội của Minh thắng đối phương với tỉ số chênh lệch đến mấy chục điểm, những người xung quanh vẫn còn đần mặt ra, cảm giác giống như vừa trải qua một giấc mơ không có thực. Sau một khắc, tiếng hoan hô la hét bắt đầu bùng nổ như sấm dậy, mấy nữ sinh cũng bắt đầu chạy đến vây quanh Minh và người bạn của anh ta. Chỉ là cũng thật kì lạ, trong khoảnh khắc ấy, trong lúc mọi người chìm đắm trong cuộc vui, một mình cô đứng ở một khoảng trống, ngoài sự cô đơn vẫn là chỉ là cô đơn đến vô hạn. Mắt cô nhìn về xa xăm vô tận, giống như lục tìm những hồi ức rất lâu trong quá khứ, cũng giống như tìm kiếm một hình bóng xa xăm mơ hồ. Ở một nơi nào đó sẽ không còn ánh mắt chăm chú dõi theo cô, không còn nụ cười tự hào khi cô ném trái bóng vào rổ, không còn ánh mắt trìu mến và những cái xoa đầu dịu dàng chỉ thuộc về riêng cô, không còn nữa….