Chương 13 – Tất cả về người ấy đã trở thành xa xôi

Hai ngày, bốn mươi tám giờ, Bạch Nhật Tiêu không hề chợp mắt, không nói gì, không ăn uống, hai tròng mắt gần như nhiễm máu. Anh đứng bên ngoài phòng hồi sức nhìn cô, tầm mắt chưa từng rời đi. Chờ cô tỉnh lại, nếu cô bất tỉnh, anh sẽ ngủ theo cô. An Như Nguyệt nói gì với anh, anh đều không nghe thấy gì nữa. Hiện tại Bạch Vĩ Minh ngay cả nhìn cũng lười nhìn, cũng ít đến bệnh viện, giống như thể người trong này không có chút gì liên quan đến mình. Thứ mà ông ta để ý đến cũng chỉ có sự nghiệp, thanh danh của bản thân. Bạch Vĩ Minh cật lực phong tỏa mọi phong ba của Bạch gia không để lộ ra ngoài, một lòng bảo vệ mặt mũi của nhà họ Bạch.

An Như Nguyệt nhìn đứa con vốn tâm cao khí ngạo dần dần suy sụp, rốt cuộc cũng hiểu được vì sao nó lại muốn gấp rút vạch trần chuyện cũ của Bạch Vĩ Minh năm xưa như thế này, bởi vì chỉ có như vậy, nó mới có thể danh chính ngôn thuận để cho Bạch Nhật Huyên thích mình. Nhìn Bạch Nhật Tiêu si tình, trong lòng An Như Nguyệt nhịn không được đau lòng. Chuyện cũ, Bạch Vĩ Minh đã chuẩn bị vô cùng kỹ lưỡng để vùi lấp chuyện này, nay lại vùi chính mình vào một cái hố đáng sợ hơn.

“Tiêu nhi, ăn một chút gì được không con, bộ dáng con thực tiều tụy.” Bà đem thức ăn bên người anh, thực sự tức giận không dưới tình thương con được. Một lòng tin tưởng, nó lại đối với chính em gái mình làm nên những chuyện như vậy cũng nên bị trừng phạt. Tất cả sắc bén của người con trai này đều đã mài sạch bởi sự thống khổ của Bạch Nhật Huyên. Bạch Nhật Tiêu bây giờ giống một con sư tử hung mãnh đã gãy chân, rốt cuộc không thể đứng dậ.

“Tiêu nhi, con nói gì đó đi con. Con đã đứng đây hai ngày rồi.” Bà nói với anh, nhưng anh vẫn không hề nghe thấy. Thân thể vẫn cứng đờ như trước, không chút sức mẻ. Trong mắt chỉ còn tia sáng ảm đảm, thống khổ lưu chuyển, khó nén khỏi cơn đau tan nát cõi lòng.

Giống như trong giấc mộng, cô nghe được một thanh âm khóc cầu của người thanh niên nào đó, không ngừng vang lên bên tai. Những âm thanh đó không ngừng khiến tận cùng nội tâm của cô như nát vỡ đau đớn.

Máu đỏ tươi loang lổ đầy trời, anh ôm chặt thân thể dần dần lạnh như băng cứng ngắc của cô, nước mắt nóng rát rơi xuống khuôn mặt nhưng không cách nào khiến cô ấm trở lại một lần nữa. Cô nghe thấy tiếng gọi lẫn tiếng khóc của anh, xin cô không cần tàn nhẫn bỏ rơi mình; cô lại nhìn không thấy tuyệt vọng cùng tâm tình đó, toàn lực hết sức muốn giữ cô ở lại.

Anh dùng lửa nóng bắt đầu châm lên chung quanh, muốn cô trong oi bức phải khó chịu mà tỉnh lại, yếu ớt mà oán giận anh. Nhưng là cô ở trong lòng anh, không có bất cứ động tĩnh gì vẫn đóng chặt hai mắt, không nhìn sự thống khổ của anh, không nhìn sự tuyệt vọng của anh, tự muốn bỏ anh ở lại. Bạch Nhật Huyên tựa hồ không biết, không có cô, sinh mệnh của người con trai này cũng sẽ không thể tiếp tục yêu, đi đến cuối…

Lửa nóng dữ dội này là nhân từ. Ít nhất, nó có thể thành toàn tình yêu của bọn họ, dung hợp thân thể hai người, đưa cả hai lên thiên đường. Ở nơi nào đó, vẫn có thể tiếp tục tình yêu dang dở…

Đau lòng, một chút một chút ý thức cô dần tình lại trong giấc ngủ say. Bởi vì trong mộng, tình yêu không dứt, vẫn giữ cô mà cùng rời đi. Mà người ở ngoài cơn mơ này, vẫn tuyệt vọng ngồi bên cạnh giường bệnh của cô, như cô trong mộng.