Chương 13 – Tẻ nhạt

Sở dĩ người tự xưng là lắm mưu nhiều mẹo như Tô Tiểu Mộc cũng phải khâm phục con cáo họ Hạ kia là vì bốn chữ: chịu đựng, bình tĩnh. Hạ Hà Tịch có thể nhẫn nại chờ đợi để đạt được mục đích, âm thầm tính kế, giống như lần lên núi Bất Thanh kia khiến bà mối thích kiếm tiền bất chính ý thức được rằng mình chẳng có đạo đức nghề nghiệp là bao. Con cáo họ Hạ đó có thể bỏ tiền, bỏ thời gian, cùng diễn một vở kịch với Châu tài nữ, lừa bà mối lên núi chịu dày vò.

Mà lúc ấy, Hạ Hà Tịch vừa mở miệng, bầu không khí chung quanh bắt đầu phát triển theo hướng kỳ quặc…

Tô Tiểu Mộc cắn môi, lườm Hạ Hà Tịch. Quả nhiên là con cáo già, mình lại phải đi theo con đường của anh ta. Xem ra tên họ Hạ kia lúc ở nhà họ Châu đã để ý tới tấm ảnh đó rồi, nhưng anh ta vẫn để trong lòng không nói ra. đợi thời cơ chín muồi, thừa lúc bà mối ta trong lòng bất an, mới cố ý lấy tiền lẻ làm mồi câu, lừa ta móc ví tiền ra.

Cố chấp như thế, nỗ lực như thê, bà mối vẫn không kìm được muốn mắng người. chỉ là… làm một người đàn ông ưu tú, chín chắn, trưởng thành, công việc bận rộn, Tổng giám đốc Hạ, có phải anh… tọc mạch quá không? Tôi chụp ảnh chung với ai liên quan gì tới chuyện của anh?

Hít một hơi thật sâu, bà mối cố gắng kiềm chế ngọn lửa bực tức, chán nản hỏi: “Ngài Hạ, có phải ngài quá tọc mạch rồi không?”

Hạ Hà Tịch cười híp cả mắt, ngón tay cố ý chà lên tấm ảnh: “Không phải chính miệng em nói ra hả? Anh là anh trai em, quan tâm em là đúng rồi. bức ảnh này nhìn rất cũ rồi, chụp lúc hai đứa còn đi học hả?”

Bà mối nghe vậy thì tức giận giật lại ví tiền, nhét vào túi xách, trừng mắt nhìn anh, nói: “Đừng quản chuyện của em.”

Hạ Hà Tịch làm như không nghe thấy, sờ cằm, tiếp tục truy hỏi:”Anh hai em nói giờ em độc thân, chẳng lẽ đây là bạn trai cũ…”

“Hạ Hà Tịch!” đồng chí Hạ chưa nói xong, đã bị bà mối đang giận tới bốc lửa chặn lời: “Anh có biết anh rất phiền phức không hả? Anh không thấy anh rất quá đáng à?” Giọng cô càng nặng thêm, trong không khí cũng thoang thoảng mùi thuốc súng.

Hạ Hà Tịch im lặng một lát, hỏi: “Sao em lại giận?”

Bà mối: “…”

Thấy đối phương không trả lời, Hạ Hà Tịch nhắc lại lần nữa: “Này nhóc, sao em lại giận? bình thường em rất thích đùa mà, căng thẳng vì bức ảnh kia à?”

Bà mối khựng lại một chút, cuối cùng nghiến răng nhả ra bốn chứ: “Tọc – mạch – quá – đấy!” Nói rồi trừng mắt nhìn Hạ Hà Tịch một cái, xoay người đi ra khỏi phòng bệnh.

Hạ Hà Tịch chỉ nhếch môi, không nói gì, nhưng trong khóe mắt không hề có ý cười. từ khi quen cô, đây là lần đầu tiên Hạ Hà Tịch thấy cô nổi giận, có phải thú vị không, bà mối thật sự rất để tâm tới cậu nhóc trong bức ảnh kia sao?

Khẽ nhắm mắt lại, trong đầu Hạ Hà Tịch lại thoáng hiện lên bức ảnh ấy. Trên sân vận động tràn đầy sức sống của tuổi trẻ, Tô Tiểu Mộc và cậu nhóc cao to đứng tựa đầu vào nhau dưới bảng bóng rổ, cười rất tươi. Đáng tiếc, bức ảnh chỉ chụp nửa người trên, không biết đằng sau tấm ảnh ấy, đôi thanh niên nam nữ này có nắm tay nhau không?

Nghĩ tới đây, Hạ Hà Tịch đột nhiên bật cười thành tiếng. Ừm, sao trong lòng có chút mùi vị… khó chịu chứ? Tô Tiểu Mộc ơi là Tô Tiểu Mộc, cậu nhóc đó rốt cuộc là ai mà có thể khiến em căng thẳng đến thế?