Chương 13 – Thứ bảy, ngày 09 tháng 7: Oi bức

Hai hôm trước, lúc tôi tới công ty, sau khi ngồi xuống, Vương Tiểu Tiện nhìn tôi từ đầu đến chân một hồi lâu, sau đó lộ ra nét mặt coi thường, muốn nói gì đó, nhưng bị ánh mắt rừng rực trợn trừng của tôi ngăn lại.

Nửa tiếng tiếp theo, Vương Tiểu Tiện lại thể hiện trạng thái đứng ngồi không yên, cuối cùng anh ta không nhịn được, quay người nhíu mày nói với tôi, “Hoàng Tiểu Tiên, xin lỗi, tôi quả thật không thể ngồi làm việc bên cạnh một quả cà cỡ lớn”.

Tôi sững người, sau đó hỏi: “Anh nói gì hả?”.

Vương Tiểu Tiện chỉ tôi, “Cô tự nhìn mình đi”.

Tôi cúi đầu nhìn, cảm giác nhục nhã ập đến, phía trên tôi đang mặc một chiếc áo sát nách màu tím, trên áo còn in chữ Barbapapa[1]. Phía dưới mặc chiếc quần cotton dài nhăn nhúm, cũng lại màu tím. Giày chấm bi, tím đen.

[1] Barbapapa là nhân vật trong một loạt truyện tranh của Pháp, lần đầu tiên xuất bản năm 1970.

Sau khi tỉnh dậy, tôi chọn đại một bộ quần áo gần mình nhất rồi hoả tốc mặc lên đi làm, không ngờ mắc sai lầm, tôi đã khoác lên bộ trang phục lấp lánh đến vậy.

Tôi ngại ngùng nhìn Vương Tiểu Tiện, Vương Tiểu Tiện cũng hết cách cứu vãn, “Tự cô chọn đi, lột nửa trên hay lột nửa dưới?”.

Nếu tôi chọn, tôi vẫn chọn lột nửa dưới, bởi vì lộ ra nửa trên bằng phẳng, tôi càng chẳng còn thể diện mà đối mặt với người đời.

“Cô không thể sắp xếp tủ quần áo cho tử tế, chọn ra vài bộ mặc lên không khiến người ta chê cười à?”.

Bởi vì biết rõ tố chất tiềm ẩn của bản thân, trang điểm thế nào đi nữa cũng có chút khoảng cách với “dệt hoa trên gấm”, cho nên quần áo của tôi đều dùng để chống rét và che đậy cái xấu, cuộc đời của tôi chính là cuộc đời “kiểu cơ bản”, vì thế cũng đều không cần dùng loại quần áo thiết kế đặc biệt.

Mà tủ quần áo của tôi, sau khi chia tay đã bị tôi chăng đường cảnh giới, thường vòng qua nó. Lần lữa mãi không lấy nổi dũng khí mở nó ra bởi trên mỗi một bộ quần áo đều có kỉ niệm.

Hôm nay sau khi ngủ dậy, tôi nhìn chiếc quần thể thao màu đỏ đã từng kinh qua sương gió của mình với bảy, tám chiếc áo T-shirt đã mặc qua một lần, kiểu mấy bà mợ, cuối cùng quyết định mở tủ quần áo, cho dù có thể bị hút vào hố đen hồi ức, tôi cũng phải sắp xếp lại đống hàng tồn có thể mặc.

Mở tủ quần áo, thứ tôi nhìn thấy không phải quần áo mà là những tấm bia mộ nhỏ.

Chiếc áo khoác mỏng màu đỏ, kiểu dáng cổ quái không nói, sờ vào trơn mượt vẫn có chút gợn tay, cảm giác tiếp xúc khiến người ta sởn gai ốc, nhưng ngày lễ nghỉ đông gặp anh lần đầu tiên, tôi đã mặc bộ quần áo này, dũng cảm hát bài “Đôi cánh ánh sáng” của Vương Phi trong KTV. Tự bùng nổ nhược điểm không chừa đường lui như thế là bởi vì một chàng trai thô tục còn đeo niềng răng, trong niềng răng còn mắc rau, ăn không ngồi rồi cứ luôn chờ chực bắt chuyện tôi, để anh ta nhận ra cô gái yếu đuối, có cuộc sống đầy biến cố cũng có sức hét lớn, tôi bèn giành lấy mic, không kiêng nể gì cất tiếng hát, sau khi hát xong, chàng trai thô tục đi vệ sinh, những người chơi bài hai đầu gối bủn rủn, trợn mắt há miệng, cả phòng chìm trong im lặng, chỉ có anh nhìn tôi cười.

Sau đó anh nói với tôi rằng, “Người khác chắc chắn cho rằng em đến phá đám nhưng trong mắt anh, em là ngôi sao nhạc Rock and Roll mặc bộ chiến y màu đỏ, sáng lấp lánh, phát âm không chuẩn”.