Chương 13 – Tiệc rượu (3)

Trong cuộc sống có một loại đau khổ, chính là bạn ghét một người, mà người đó cứ lượn lờ trước mắt bạn, dân gian gọi đó là nghiệt duyên.

“Tô Nhạc, thật khéo.” Trang Vệ ngồi xuống một bên sô pha, không ngồi cùng Lâm Kỳ.

Tô Nhạc nghĩ chuyện này thật sự rất không khéo, gặp phải Lâm Kỳ, cô gọi nó là xui xẻo, gặp phải cả hai người, trình độ xui xẻo của cô tăng gấp bội.

Trong cuộc sống có một loại đau khổ, chính là bạn ghét một người, mà người đó cứ lượn lờ trước mắt bạn, dân gian gọi đó là nghiệt duyên. Tô Nhạc lẩm nhẩm trong lòng vài lần, mình là một người đạo đức, mới mở miệng nói: “Đúng là khéo.”

“Em tới cùng Ngụy Sở?” Trong giọng nói của Trang Vệ mang theo vẻ chất vấn.

Tô Nhạc trừng mắt nhìn, suy nghĩ xem mình nên trả lời thế nào: “Anh có hứng thú với việc riêng của tôi quá nhỉ?” Nói xong, trong mắt cô hiện lên vẻ trào phúng, Trang Vệ hắn có tư cách gì để đứng ở góc độ đó châm biếm cô?

Trang Vệ còn muốn nói gì đó đã bị Lâm Kỳ cướp lời: “Tô Nhạc, tôi biết trong lòng cô hận tôi, nhưng cô đâm sau lưng người khác như vậy cũng hơi quá đáng rồi đấy.”

“Tôi hận cô cái gì?” Tô Nhạc bật cười ra tiếng, cũng không che giấu sự giễu cợt và khinh thường của mình: “Người khác không thích cô đâu có liên quan gì tới tôi?” Nói xong, ánh mắt cô lướt qua toàn thân Lâm Kỳ một lượt, quay đầu nhìn về phía Trang Vệ: “Ánh mắt của anh cũng thật không tệ.”

Sắc mặt Trang Vệ lại thay đổi, trang phục của Lâm Kỳ hôm nay quả thật có chút không trang trọng, trang sức cũng không thích hợp với trường hợp hôm nay, lại bị Tô Nhạc nói vậy, hắn không nén được giận.

Thấy sắc mặt Trang Vệ thay đổi, Tô Nhạc khẽ cười một tiếng, lạnh nhạt nhìn Lâm Kỳ, lần đầu tiên nói ra những lời khó nghe: “Đừng tự biến mình thành trò cười, nói trắng ra là đừng tự biến mình thành đồ chơi của kẻ khác, nếu bản thân không trang trọng thì đừng đến trước mặt tôi để phải xấu mặt. Đừng nói hiện giờ cô không thể trở thành bà chủ nhà họ Trang, cho dù cô có thể cũng sẽ không khiến tôi có một chút nuối tiếc.” Nhà họ Trang sẽ không bao giờ để người như Lâm Kỳ bước vào cửa, cô hiểu rõ điều đó hơn Lâm Kỳ rất nhiều.

Lời này mắng cả Lâm Kỳ và Trang Vệ, thậm chí còn ngấm ngầm giẫm một chân lên thể diện của Trang vệ, sắc mặt Trang Vệ vô cùng khó coi.

Lâm Kỳ không nhịn được nữa, giọng nói trở nên sắc bén: “Cô cho rằng cô bám vào được Ngụy Sở là giỏi lắm chắc?”

“Loại người thế nào thì thế giới trong mắt kẻ đó cũng y như thế, cô cho rằng cô làm kẻ thứ ba, tham tiền của kẻ khác thì mọi người sẽ đều như cô?” Tô Nhạc hừ lạnh: “Đừng đem tư duy nông cạn, ngu ngốc của cô ra để càng thêm mất mặt.” Nói xong, cô đứng dậy định bỏ đi.

Một bên mặt thoáng qua một bóng đen, Tô Nhạc xoay người, đưa tay ra cản, cầm lấy cổ tay Lâm Kỳ, bàn tay dùng sức, thành công khiến cho sắc mặt Lâm Kỳ trắng bệch. Cô lạnh lùng nhìn Trang Vệ đang đứng lên theo: “Quản người phụ nữ của anh cho chặt, đừng để cô ta ra ngoài phát điên, đến lúc đó cái mất không phải thể diện của tôi mà là của nhà họ Trang các người đấy.” Nói xong, cô dùng sức đẩy Lâm Kỳ ra, Lâm Kỳ lảo đảo một cái.

Lâm Kỳ vô cùng tức giận, giơ tay lại định đánh, lần này lại có người ngăn cản, người ngăn cản lần này là Ngụy Sở.