Chương 131: Công nhân siêng năng

Mạc Ngôn chắc chắn không sinh con được, trên thực tế, cậu cũng không hiểu rõ hết thuật thôi miên.

Nhưng mà 1 điều thông thì vạn điều thông, thân là đạo sĩ, trong Khổ Hải có nguồn năng lượng thần bí nhất thế giới, trong linh đài có Thần Hồn, trên thế giới này thực sự không có nhiều chuyện có thể làm khó cậu.

Nếu cậu làm vận động viên, huy chương vàng Olympic cậu giành được có thể phủ kín cả ngôi nhà số 36, nếu cậu đi thi đấu môn cờ, có thể đánh bại toàn bộ các quán quân thế giới trong đủ các hạng mục, nếu cậu làm nhà khoa học, chỉ riêng khả năng tính toán và khả năng suy luận thôi cũng đủ khiến cậu đứng trên bục cao nhất của khoa học tiên tiến rồi.

Nhưng những thứ này đối với Mạc Ngôn mà nói đều không có ý nghĩa thực tế gì, nghiêm khắc mà nói, từ Khổ Hải Sinh Kim Liên, sau khi bản thân có linh đài, cậu đã trở thành 1 sinh vật siêu việt cấp cao, đối với cậu mà nói, vinh quang trong thế giới trần tục này chỉ là hư ảo, điều cậu phải làm là luyện Bản Ngã, không phải là kiểu hô mưa gọi gió, giống như sau khi loài vượn tiến hóa thành loài người, cậu cũng có rất nhiều ước mơ, nhưng tuyệt đối không phải giấc mộng giống như kiểu “vua người vượn”.

Mạc Ngôn không hoàn toàn am hiểu thuật thôi miên, nhưng cậu có thể sử dụng năng lượng Thần Hồn, khiến cho đại não tiến vào trạng thái mờ ảo.

Trong trạng thái này, trí nhớ ẩn sâu trong tiềm thức sẽ được phóng đại lên, thập chí đến mức rõ ràng hoàn toàn.

– Tốt, các vị, bây giờ tôi sẽ đặt câu hỏi.

Mạc Ngôn dừng động tác tay lại, mỉm cười nói:

– Câu hỏi thứ nhất của tôi là, người mà các vị có ấn tượng sâu nhất ở tiểu khu này là ai, xin mời mọi người cầm cây bút trong tay viết cái tên đó ra ạ.

– Mọi người đã viết xong hết chưa ạ, câu hỏi thứ 2 của tôi, xin hỏi, ở tiểu khu này nơi nào là nơi mọi người thích đi nhất.

– Câu hỏi thứ 3, nhân viên công tác ở tiểu khu mà mọi người ấn tượng nhất là ai?

– Câu hỏi thứ 4, người ngoài tiểu khu này mà mọi người ấn tượng nhất là ai, nếu mà các vị không biết tên của họ thì có thể viết thân phận của họ ra, ví dụ như nhân viên đưa báo hay là đưa sữa chẳng hạn.

– Câu hỏi thứ 5, nhân viên tạp vụ và công nhân bán thời gian mà các vị ấn tượng nhất là ai?

Cậu liên tiếp hỏi 7 câu hỏi, có thể nói là chú ý đến mọi mặt, nhân viên tạp vụ có khẳ năng chính là hung thủ đằng sau.

Mà đám dân chúng ngồi phía dưới thì im lặng khác thường, giống như học sinh tiểu học, cầm giấy bút, yên lặng nghe Mạc Ngôn đưa ra câu hỏi, không có lời xì xầm, không có cãi nhau cũng không có người này ghé sang người kia.

Mỗi khi Mạc Ngôn đưa ra câu hỏi, tất cả mọi người đều nhanh như chớp ghi đáp án ra giấy, giống nhưng toàn bộ đáp án đã được in sâu ngàn lần trong đó.

Lâm Cao Quân nhìn cảnh này, nhỏ giọng hỏi Trương Hiệp Lâm:

– Anh Trương, hắn ta cũng thật là kỳ lạ, thuật thôi miên… thật là thần kỳ như vậy à.

Trương Hiệp Lâm im lặng không nói, trên thực tế, thân từng là đặc công bảo vệ tổ quốc, hắn cũng không xa lạ gì với thuật thôi miên, thậm chí cũng có 1 chút kỹ năng về khả năng đó, ví dụ như nói về dấu hiệu tâm lý là 1 môn cần thiết trong quá trình hắn từng được huấn luyện, khi bị tra tấn bức cung, kỹ năng nhỏ này sẽ có tác dụng, ngoài ra, hắn cũng biết 1 vài đồng sự tinh thông thuật thôi miên, nhưng nói thực ra, hắn chưa bao giờ nhìn thấy người đồng sự nào có thể làm giống như Mạc Ngôn, tiến hành thôi miên trong phạm vi quần thể lớn, hơn nữa hiệu quả lại thần kỳ như vậy.