Chương 132

Một buổi chiều, đang thực hành thì một người đàn ông trung niên mặc âu phục đen đi đến tìm Chu Thiến.

Ông thấy Chu Thiến, câu đầu tiên là:

– Triệu phu nhân, chủ tịch đang trên xe, đợi dưới lầu, ông muốn gặp cô

Chu Thiến ngây ra một hồi mới phản ứng lại, thì ra ông ta nhắc đến Triệu lão gia. Ông nếu đã tìm đến đây thì xem ra chuyện cô học ở đây ông đã biết. Chu Thiến không cần nghĩ cũng biết ông đến tìm mình là vì chuyện gì. Cô tuy rất không muốn nghe ông nói chuyện này nhưng thế nào đi nữa thì ông vẫn là cha của Triệu Hi Thành, cũng không thể không vì anh.

Chu Thiến xin phép giáo viên rồi đi theo người đàn ông kia xuống lầu

Xuống lầu đã thấy một chiếc xe limo dài màu đen. Người đàn ông kia mở cửa xe cho cô, Chu Thiến lên xe, ngồi đối diện Triệu lão gia

– Cha. Chu Thiến chào

Khoang xe rộng rãi mà thoải mái, trong không khí có mùi hương khiến người ta có cảm giác thoải mái. Triệu Quốc Xương ngồi phía sau xe, mặt âm trầm nhìn cô, môi mím chặt, ánh mắt tràn ngập sự tức giận.

Chu Thiến coi như không thấy điều này, chỉ mỉm cười nhìn ông

Triệu Quốc Xương hừ một tiếng, nhìn lái xe nói:

– Về nhà lớn trước

Xe vững vàng chuyển động, dọc đường đi Triệu Quốc Xương vẫn luôn yên lặng, sắc mặt rất khó coi. Chu Thiến cũng không sốt ruột, thỉnh thoảng cô lại nhìn ra ngoài ngắm phong cảnh, cũng yên lặng không lên tiếng. Cuối cùng, vẫn là Triệu Quốc Xương mở miệng trước:

– Con có biết cha tìm con vì chuyện gì không?

Chu Thiến gật đầu:

– Con biết

– Vậy chắc con hiểu ý của ta?

– Con biết

– Tốt lắm

Sắc mặt Triệu lão gia hơi hòa hoãn lại

– Con mau chuyển về nhà lớn ở, không được đến trường học kia nữa

Tất cả đều là giọng ra lệnh

Xe dần về đến nhà lớn

Chu Thiến nhìn cánh cổng sắt khắc hoa to càng lúc càng gần kia, ở đó, cô cũng từng có một đoạn thời gian rất vui vẻ, hạnh phúc.

Triệu Quốc Xương nói:

– Vốn cha không muốn xen vào chuyện của các con nữa nhưng con cũng hơi quá đáng rồi. Con vẫn là con dâu nhà họ Triệu thì làm gì cũng phải biết chừng mực, không thể làm mất mặt Triệu gia được. Giờ chuyện của Văn Phương đã qua, con đừng làm loạn nữa, chuyển về nhà đi

Con và con dâu cãi cọ, con dâu về nhà mẹ đẻ vốn cũng không phải chuyện ông muốn nhúng tay vào. Theo ông thấy, Thiệu Lâm chẳng qua chỉ là làm cao chút thôi, qua một thời gian sẽ tự khắc trở về, chỉ là con mình quá vô dụng, đã lâu như vậy cũng không thu phục được vợ mình. Tự mình đón con dâu về, chuyện như cổ vũ con dâu này vốn ông sẽ không làm, điều này với ông mà nói cũng là một chuyện rất mất mặt

Nhưng lời đồn trong công ty về Triệu Hi Thành càng lúc càng nhiều, truyền càng lúc càng xa. Con thứ thì cũng bỏ nhà đi mà theo đuổi giấc mộng khỉ gió gì đó, giờ Thiệu Lâm lại thế này. Nay các đồng nghiệp đều chê cười sau lưng, đối thủ chốn thương trường còn cố ý nhắc tới chuyện này trước mặt ông khiến ông thấy rất mất mặt. Ông là người cực chú trọng thể diện, sao có thể chịu được điều này. Nghĩ tới nghĩ lui, chỉ đành tạm đi khuyên Thiệu Lâm về nhà trước, bình ổn bớt những tin đồn.

Theo ông thấy, giờ con của Văn Phương đã chẳng còn, vấn đề mấu chốt chẳng còn tồn tại, mình lại bất chấp thể diện đi đón Thiệu Lâm, Thiệu Lâm hẳn là phải nghe theo sự sắp đặt của mình mới đúng