Chương 133 – Hẹn hò

Triệu Hi Thành kéo Chu Thiến rời khỏi nhà lớn

Xe Triệu Hi Thành đỗ ở cổng, lúc ra đến cổng, anh đi đến chỗ phòng bảo vệ, lấy trong ví da mấy tờ tiền mặt đưa cho bảo vệ. Lúc quay lại nói với Chu Thiến:

– May mà ông Vương gọi điện cho anh nên anh mới về kịp

Bọn họ lên xe, Triệu Hi Thành cũng chưa vội lái xe đi, anh cầm tay lái, quay qua nhìn cô, đôi mắt như tỏa sáng trong bóng tối, anh nhẹ nói:

– Thật ra anh đã sớm quay về, anh đứng ở ngoài phòng khách nghe em nói thì dừng ở đó một lúc

Anh vươn người qua nhẹ nhàng ôm Chu Thiến vào lòng, thì thầm vào tai cô:

– Lúc trước anh cũng rất lo, sợ em và cha sẽ cãi cọ ầm ỹ nhưng sau khi về lại thấy em thật cố gắng, cũng rất thành ý mà giải thích cho bọn họ. Thiệu Lâm, cảm ơn em, anh biết em làm như vậy đều là vì anh

Lòng Chu Thiến dịu dàng, cô cũng vươn tay nhẹ ôm lấy anh nói:

– Em cũng không nghĩ hôm nay anh sẽ nói những lời đó, Hi Thành, cảm ơn anh đã ủng hộ và hiểu em

Triệu Hi Thành buông cô ra, nhìn cô cười:

– Vậy anh đã qua được bài kiểm tra của em chưa

Chu Thiến cười nhéo mũi anh:

– Còn phải tiếp tục theo dõi

Triệu Hi Thành tỏ vẻ buồn bã:

– Sao anh cảm thấy ngày tốt nghiệp càng lúc càng xa thế nhỉ?

– Anh không thích? Thế thì có thể tự hủy tư cách dự thi

– Vậy sao được, vất vả lắm anh mới có được tư cách này

Hai người nhìn nhau cười.

Triệu Hi Thành khỏi động xe:

– Đưa em về nhà hay về trường?

– Về đi, ở trường chắc cũng tan rồi, em về nấu cơm trước cho Tiểu Mạt

Chu Thiến quay lại nhìn anh:

– Phía cha thì làm sao bây giờ? Ông hình như rất giận

Triệu Hi Thành nhìn phía trước:

– Ông cụ rất cố chấp, chỉ sự bây giờ vẫn còn rất tức giận, anh về biệt thự riêng ở mấy ngày, tránh cho ông càng nhìn càng cáu

Anh định bảo Chu Thiến cùng qua đó ở nhưng lời nói đến bên môi lại đành nuốt ngược lại. Giờ vẫn chưa phải lúc, anh thầm nghĩ, vẫn nên nhẫn một chút vậy…

Chu Thiến cũng không hề biết trong lòng anh có chủ ý này. Cô nghĩ đến chuyện khác mà thở dài:

– Nếu cỏ thể làm cho ông hiểu chúng ta thì thật tốt, em và Hi Tuấn, nếu ông có thể hiểu bọn em cố gắng như thế nào thì có lẽ sẽ ủng hộ bọn em

Triệu Hi Thành không cho là đúng:

– Cái này cũng là chuyện cực gian khó. Ông cụ cố chấp như vậy, chuyện đã nhận định thì sẽ không thay đổi đâu

Chu Thiến nghĩ, dù sao cũng phải được Triệu lão gia hiểu, dù sao cũng là người một nhà, chẳng lẽ cả đời giận dỗi không nhìn mặt nhau sao?

Xe dừng lại dưới nhà Chu Thiến, Chu Thiến mở cửa xuống xe, trước khi đóng cửa xe, cô như đột nhiên nhớ ra điều gì, lại cúi người nhìn Triệu Hi Thành ở trong xe nói:

– Hi Thành, cuối tuần này chúng ta đi dạo phố nhé

Triệu Hi Thành thoáng run lên, lập tức lộ rõ vẻ kích động. Anh cúi đầu, đến khi ngẩng đầu lên, mắt như lấp lánh, miệng cười sáng lạn, vô cùng gợi cảm:

– Tiểu thư Tống Thiệu Lâm xinh đẹp, cô đang hẹn gặp tôi?

*****

Chấp mắt đã đến cuối tuần.

Chu Thiến đứng trước gương nhìn quần áo đang mặc. Áo tím nhạt, quần jean màu xanh đậm, kết hợp khăn lụa vàng. Tóc đã dài lên nhiều, cô buộc túm đuôi ngựa, dùng chiếc cặp đính đá Tiểu Mạt mua tặng, trông đơn giản mà đoan trang

Tiểu Mạt đến gần, tặc tặc lưỡi: