Chương 135: Cô bé lọ lem may mắn có thai (11)

“Cô làm sao vậy?”. Mấy ngày nay, sự im lặng của cô ít nói làm cho bọn họ lo lắng, mà bây giờ cô khóc như vậy hai người càng thêm lo lắng. Bé vội vàng lấy khăn tay của mình, vì Âu Y Tuyết lau đi nước mắt rơi xuống, một người khác bên cạnh đi gọi điện thoại thông báo Mạc Dĩ Trạch trở lại.Âu Y tuyết không để ý lời nói của Bé, vẫn không lên tiếng chỉ yên lặng chảy nước mắt, mặc Bé bên cạnh lau nước mắt cho cô.Cô cũng không có giống như họ nói mất hồn, chỉ là cô không muốn tin tưởng. . . Tin tưởng ông trời sẽ như vậy đối với cô, tin tưởng họ thật đã chết rồi. . . Rõ rành rành, lòng của cô còn đặt toàn bộ bài báo ngày hôm đó.Nước mắt tựa như đứt dây thủy tinh hạt châu, một viên tiếp nối một viên là không đứt rời rơi.”Tiểu thư. . .” Nhìn cô khóc thê thảm thành như vậy, trong lòng Bé rất là không dễ chịu. Cô mấp máy môi, đem lấy chính mình tay ôm bả vai của cô muốn cho cô chút an ủi.Khi Mạc Dĩ Trạch đến thì thấy Âu Y Tuyết khóc đau khổ làm lòng người thương xót.Mấy ngày nay tuy cô không còn phản kháng nữa nhưng anh biết cái chết của Elena đánh thẳng vào lòng cô! Mặc dù vẫn ăn vẫn ngủ nhưng mà anh biết tâm tư cô cũng không có ở trong đó!Nhìn thân thể càng ngày càng gầy gò của cô, da thịt trắng bệch, Mạc Dĩ Trạch cau mày thật chặt, trong mắt thoáng qua dịu dàng, khuôn mặt đầy lo lắng.Anh nên làm thế nào với cô bây giờ. . . . . . .Sáng hôm sau Minh Vũ rời khỏi biệt thự, khoảng chín giờ sáng mới trở về, lúc quay về còn mang theo một người.Khuôn mặt sau khi bước vào biệt thự thì tròn xoe mắt, từ ngoài đi đến gặp vô số người làm cô mới phát hiện mình áo sơ mi cùng quần jean đến nơi này thật là không thích hợp.Tất cả dụng cụ bố trí nơi này thật là xa xỉ làm cho cô không thể khép miệng, thật không thể tưởng tượng Âu Y Tuyết lại sống ở nơi này! Bởi vì cô ấy người thường mặc quần áo đợn giản. . . . làm người ta không thể nào liên tưởng được.“Anh. . . .xác định là cô ấy ở nơi này?”. Trong giọng nói mang theo sự không dám tin, Trần Di xiết chặt vạt áo của mình chần chừ lo lắng hỏi Minh Vũ người đã dẫn mình vào biệt thự. Người đàn ông này thật là kỳ lạ! Sáng sớm lúc cô đang làm việc trong quán ăn, liền bị hắn kéo đến đây, nếu không phải là hắn nói Âu Y Tuyết ở đây sợ là cô sớm quay đầu bỏ chạy rồi.Vậy mà Minh Vũ đang đi phía trước cũng không bận tâm lời cô nói. . . .Hắn xoay người mang Trần Di đi đến căn phòng phía tây rồi mới ngừng lại.Minh Vũ đưa tay gõ cửa “Cộc, cộc, cộc”, lập tức một giọng nói lạnh lùng truyền đến.Nghe được sự đồng ý, Minh Vũ mới nhìn đến Trần Di bên người gật đầu một cái đẩy cửa đi vào.Nhưng mà khi Trần Di vừa mới chuyển mắt vào phòng đôi mắt với cặp mắt sâu thẩm, cô ngẩn ra, sau đó kinh ngạc hô lên:“Mạc Dĩ Trạch?”. Trần Di không nghĩ người trong này là anh, trong lúc nhất thời cô ngây ngẩn cả người.Đối với sự kinh ngạc của cô Mạc Dĩ Trạch chỉ nhíu mày, anh dùng bảo Minh Vũ đóng cửa lại, đợi đến khi làm xong tất cả anh lúc này mới bắt đầu vào vấn đề chính.“Trong nửa tháng này nhờ cô chăm sóc cho cô ấy thật tốt”.