Chương 136 – Âm mưu đen tối

Lưu Văn Chí ngồi xuống bàn Hồ Giai Giai. Lưu Văn Chí vừa ngồi xuống đã nói:

– Tôi biết lời này là cô cố ý nói cho tôi nghe, tôi cũng biết cô căn bản chẳng phải là muốn giúp tôi, chẳng qua là muốn Thiệu Lâm không thể vào công ty, không thể tranh giành vị trí trợ lý của Khắc Y với cô

Gương mặt trắng nõn nà của Hồ Giai Giai tỏa sáng dưới ánh mặt trời, nhưng nụ cười nơi khóe miệng cô ta lại khiến người ta thấy lạnh lẽo

– Không sai, anh nói đều đúng cả. Nhưng anh cũng nên hiểu, chỉ có làm như vậy thì anh mới có hi vọng. Anh cũng mong được tôi giúp đúng không?

Lưu Văn Chí nhìn nụ cười của cô ta mà cảm thấy lạnh người, mới chỉ là cô gái 18 tuổi mà tâm tư lại thâm trầm như vậy. Anh trầm ngâm một hồi rồi nói:

– Cho dù không vào top 10 tôi cũng vẫn có thể vào công ty

Hồ Giai Giai bưng miệng cười:

– Nếu đã vậy thì anh còn đến tìm tôi làm gì? Anh biết rõ, nếu không vào top 10, không được thầy tốt chỉ dạy thì cơ hội vào công ty sẽ càng lúc càng xa vời. 28 người chọn ra năm người, thực lực tương đương, kết quả này ai dám chắc được?

Lưu Văn Chí bị nói trúng điểm yếu, cúi đầu hồi lâu, sau đó ngẩng đầu nhìn Hồ Giai Giai, hạ quyết tâm hỏi:

– Cô có cách sao? Nếu muốn gian lận ở công cụ của cô ấy thì không có cơ hội đâu, giờ ai chẳng đều giữ gìn đồ dùng của mình cẩn thận

Hồ Giai Giai chỉ cười, Vương Kỳ ở bên nói:

– Xem ra anh cũng có tâm tư này

Lưu Văn Chí có chút mất tự nhiên, những lúc bị dày vò, quả thực cũng từng có suy nghĩ này. Trong mười người đứng đầu, nếu thực sự muốn kéo ai xuống thì Tống Thiệu Lâm là người tốt nhất để thực hiện. Thứ nhất, cô quả thực không cần công việc này để kiếm sống, cho dù không vào công ty thì cuộc đời cô cũng chẳng có ảnh hưởng gì. Thứ hai, cô và anh có vẻ thân thiết, ra tay dễ dàng hơn. Trương Bân và Triệu Viện Viện tuy rằng anh cũng thân thiết nhưng tinh thần cảnh giác của hai người này cao hơn Thiệu Lâm nhiều. Nghĩ vậy, anh thực ra cũng nhớ tới Lâm Tiểu Mạt, cô ấy hình như cũng đã vào top 10

– Nếu kéo Lâm Tiểu Mạt thì có phải là dễ hơn không?

Nghĩ đến chồng của Tống Thiệu Lâm, lòng anh vẫn có chút nao núng.

Hồ Giai Giai vỗ bàn, lập tức nói không nể nang:

– Anh nghĩ là tôi giúp anh thật sao? Kéo Lâm Tiểu Mạt thì tôi được cái gì? Anh làm việc không rõ ràng, nhập nhằng như vậy thì có gì mà đòi tranh giành với anh, chấp nhận số phận đi

Vương Kỳ thấy sắc mặt Lưu Văn Chí trở nên khó coi thì vội nói:

– Mọi người giúp đỡ lẫn nhau, đương nhiên là muốn đôi bên đều có lợi

Hồ Giai Giai cười lạnh:

– Tôi biết anh sợ cái gì, yên tâm, chuyện này tôi đã có cách, không để lại dấu vết gì cả, đến lúc đó Tống Thiệu Lâm chỉ biết than trách vận khí tệ hại, sẽ không thể nghi ngờ bất kì ai được

– Là cách gì?

Lưu Văn Chí thật sự tò mò bởi vì bản thân anh không hề nghĩ ra được cách gì hay.

Trong mắt Hồ Giai Giai hiện lên tia giảo hoạt:

– Nơi này nói chuyện không tiện, tối tôi sẽ gọi điện cho anh, chúng ta tìm chỗ khác nói chuyện

Sau đó, hai bên trao đổi số điện thoại rồi tách ra.

Tuần thi cuối cùng là thi thiết kế về tạo hình trên sân khấu. Bao gồm phong cách dân tộc, cổ điển, phong cách Tây Ban Nha, Ấn Độ… (tỉ tên nước khác mình ngu si chả edit nổi:)))