Chương 138: Không rõ nguyên nhân

Trong điều kiện nhiệt độ thông thường, tốc độ lạnh đi của thi thể người chết bình quân mỗi giờ khoảng 1oC trong khoảng mười mấy giờ, sau đó sẽ giảm với tốc độ chậm hơn đến khoảng 24 giờ sau thì bằng nhiệt độ môi trường bên ngoài.

Tuy hiện giờ là mùa đông, nhưng nhiệt độ trong phòng cũng trên 0 độ C, hơn nữa không có gió, tốc độ lạnh đi tuy nhanh hơn, nhưng không thể vượt quá 2 độ C mỗi giờ.

Căn cứ thi ban và thi cương vừa xuất hiện trên người tú tài, thời gian lão tú tài tử vong chỉ khoảng 2 tiếng đồng hồ trước mà thôi. Như vậy có thể tính nhiệt độ cơ thể giảm xuống tối đa không quá 4 độ C, như vậy có thể nói, nếu như nhiệt độ thi thể của lão tú tài hiện giờ vào khoảng 32 độ thì là hợp với tốc độ lạnh đi của cơ thể một cách bình thường.

Qua thăm dò vừa rồi, Dương Thu Trì phát hiện nhiệt độ thi thể của lão tú tài có thấp hơn so với người thường, nhưng rõ ràng là không đạt đến dưới 25 độ đặc trưng của hiện tượng chết cóng. Hay nói cách khác, kết quả kiểm tra phù hợp với sự lạnh đi bình thường của thi thể.

Khi nhiệt độ cơ thể của con người giảm đến 32 độc C, sẽ dẫn đến sự trở ngại cho hoạt động ý thức, năng lực vận động giảm súc, thậm chí còn xuất hiện ảo giác, nhưng vẫn chưa thể bị chết. Vì thế, từ nhiệt độ cơ thể khoảng 32 độ của lão tú tài mà xét, có thể bài trừ hoàn toàn khả năng bị chết cóng.

Chỉ có điều, Dương Thu Trì không thể thảo luận với người thời Minh triều về nhiệt độ cơ thể của con người, do đó chỉ có thể tìm cách khác để giải thích mà thôi.

Cổ Hàn Lâm hỏi: “Vị lỗ học nho này rốt cuộc vì sao mà chết?”

Dương Thu Trì cúi người thưa: “Vãn sinh kiểm tra tử tế toàn thân của người chết, không phát hiện vết thương rõ ràng, do đó có thể bài trử khả năng bị ngoại thương chí tử. Kiểm tra xương cốt của người chết, không phát hiện hiện tượng gãy xương, về cơ bản có thể bài trừ tử vong do thụ nội thương.” (Laọi võ công Cách sơn đả ngưu không nằm trong phạm vi nghiên cứu của pháp y thời hiện đại).

Dương Thu Trì chỉ chất ói ra cạnh miệng của Lỗ Học Nho: “Căn cứ từ những vật nôn ra này, vãn sinh hoài nghi vị Lỗ Học Nho này hoặc là bị tật bệnh gì đó ẩn tế trong người đột nhiên bạo phát mà chết, hoặc là bị trúng độc dẫn đến tử vong.”

Vị ngỗ tác lúc nãy vẫn nhất mực đứng cạnh đó lạnh lùng quan sát, lúc này chợt cười khỉnh nói: “Trúng độc? Nực cười. Ta dùng ngân châm kiểm tra qua chất nôn, không thấy biến thành màu đen, làm sao có thể trúng độc được? Thật là đáng tức cười!”

Có thể chỉ ra độc vật gây trúng độc có rất nhiều, bao gồm độc tính ăn mòn, tính kim loại, độc dược gây chương ngại các công năng của bản thân. Nó còn có chất kiềm, hợp chất vô cơ, thuốc an thần, ma túy, độc chất sinh hóa, oxide nitric, thậm chí chất dãi của rắn và hạt hoặc các loại thực vật khác đều có thể gây trúng độc.

Còn dùng ngân châm thử độc chỉ có thể thực hiện đối với như chất có lưu huỳnh hoặc những chất lưu hóa, khi tiếp xúc mới dẫn đến phản ứng hóa học gây lớp đen trên cây châm bạc. Còn đối với độc vật không có chứa lưu huỳnh, ví dụ như độc khuẩn, acid nitrous, thuốc trừ sâu, v.v.. khi tiếp xúc thì ngân châm không bị biến thành màu đen. Do đó, ngân châm không đổi thành màu đen, không đại biểu cho việc không bị trúng độc.