Chương 14

Thứ hai…..

Từ bếp, một mùi đồ ăn thơm phức làm tôi tỉnh ngủ. Ừm…. thơm quá! Tôi lết vào bếp, nhìn hắn đánh trứng một cách chuyên nghiệp. Hắn nhìn thấy tôi, lật mấy miếng thịt trên chảo dầu rồi quay sang tôi.

– Thay đồ, rửa mặt đi rồi gọi hai đứa kia dậy ăn sáng còn đi học! – hắn lau tay.

– Ah… Anh … – tôi ngập ngừng.

– Sao? – hắn nhìn tôi.

– Anh làm bánh mì chiên cho tôi được không? – tôi nhìn hắn – Tôi thích món đó!

– Ý cô là ý trời mà! – hằn quay sang lấy mấy lát bánh mì.

– Oa… Thích quá! Mẹ tôi chẳng bao giờ cho tôi ăn món này kể từ lúc ba tôi mất! – tôi nhảy cẫng lên – Thương anh ghê … Ý tôi là … Cảm ơn anh nha!

Nói rồi tôi quay lưng đi vào toilet làm vệ sinh cá nhân. Xong xuôi mọi việc, tôi nhảy ra ngoài, lôi hai đứa em dậy ăn sáng. Hắn bỏ đĩa trứng, đĩa thịt xông khói xuống bàn và cuối cùng là một đĩa bánh mì chiên to bự. Tôi nhảy vào trong bếp, ngồi luôn xuống bàn. Cả lũ lao vào ngấu nghiến hết tất cả mọi thứ, không còn sót lại một mẩu vụn nào.

(TG: Mấy người này ăn kinh thật! Y như heo!)

(Cả lũ: Muốn bị đánh hội đồng hay sao mà trủ ẻo bọn này dữ vậy?)

(TG: Đại ca tha mạng!)

Huy bỏ hết đồ đạc của nó và cậu vào một cái cặp rồi cậu xung phong xách cặp đi thẳng vào lớp. Tôi vừa bước vào lớp học thì một lũ con gái đưa cho tôi một cái nhìn cực kì “thân thiện”. Một nhỏ mặt trét dày phấn đi thẳng tới chỗ tôi, nhìn tôi từ đầu tới chân.

– Trần Ngọc Khánh Thy đây hả? – con nhỏ đó chảnh choẹ – Trời ơi … Người gì đâu mà xấu hết chỗ chê, đã thế còn ăn bám con trai nữa! Cô bám lấy Minh là chúng tôi không vui rồi! Minh là của tôi! Là của fanclub này! Biết chưa?

– Còn nữa đấy đồ ăn bám con trai! – một nhỏ khác nhìn tôi khó chịu – Mày tránh xa Long ra! Tao không cần biết mày muốn làm gì nhưng Long là chồng tương lai của tao!

– Và nhắn với con em của mày, để Huy yên! – lại thêm một nhỏ nữa lên tiếng.

Tôi không nói gì, chỉ nhếch mép cười, tránh qua một bên và mặc kệ lũ con gái.

– Nhỏ kia! – một đứa túm tay tôi lại – Có nghe bọn tao nói không hả?

– Tôi không có điếc! – tôi nhìn bọn chúng khinh bỉ – Nhưng mà lời mấy cô nói nghe không lọt tai! Nghe buồn ói quá!

– Mày …

– Tôi làm sao? – tôi nhìn chúng, nhếch mép cười – Không vừa ý nên nói không nên lời hả? Hay là sợ rồi?

– Con nhãi! – một cánh tay giơ lên, chĩa thẳng vào mặt tôi nhưng tôi đưa tay lên đỡ.

Thật ra cái đỡ ấy chỉ là một tư thế Karate đơn giản, chỉ cần xoay nhẹ tay thôi thì tôi có thể tóm lấy tay con nhỏ béo ị ấy, lôi cổ nó về phía dưới và đập đầu nó vào đầu gối mình. Và chỉ cần một đòn nhẹ nhàng, đơn giản như thế thôi nhưng có thể làm cho cái mặt xấu xí của con nhỏ đó trông xấu tệ hại hơn. Nhưng song, tôi không làm vậy mà chỉ để nó làm càn. Thú thật, tôi chẳng màng gì tới bọn con gái ấy cả! Hơn 20 000 tên du côn ở bar phải cúi đầu xin tôi nhận làm đệ tử, chỉ trong vòng 10 phút tôi có thể làm hơn năm mươi người bị thương, nằm quằn quại dưới đất thì bọn tép riu này chẳng là gì cả! Nhưng tại sao tôi không đánh chúng à? Có lí do cả đấy! Nếu tôi đánh chúng, tôi không chỉ gặp nhiều rắc rối mà còn phí thời gian giải quyết mấy vụ xàm xàm do bọn đó gây ra nữa!

“Bốp”

– Con mụ béo xấu xí kia! Mụ tính làm gì chị tôi hả? – nó bẻ ngược nắm tay của con nhỏ cầm đầu, nghiến răng.

– Con nhãi! – nhỏ cầm đầu nhăn mặt đau đớn nhưng vẫn cố nói mấy từ – Mày nghĩ một mình mày có thể đánh thắng 200 fan ở đây sao? Ha ha ha!

————————————————————–

Chap này có hơi ngắn! Nhưng mà au sẽ up chap mới sớm sớm!