Chương 14

Lăng Lăng rảo bước về phòng ngủ.

Nhóm bạn cùng phòng đang tám khí thế vừa thấy Lăng Lăng vào cửa liền trao nhau một ánh mắt, lặng im phăng phắc.

Cô không nói tiếng nào ngồi ngây người trước máy tính, khi nhìn thấy ava đầu hói nhỏ trên QQ sáng lên thì bao phiền muộn tràn ngập trong lòng tựa như hồng thủy vỡ đê, tuôn trào cuồn cuộn.

Cô đánh chữ nhanh như bay: “Anh có bận không?”

Anh nhanh chóng trả lời: “Không có! Anh đang viết một cái báo cáo hạng mục.”

“Kết quả bảo vệ của em đã có, em trượt rồi.”

“Nghiêm trọng vậy sao?!” Anh lập tức gửi tiếp tin nhắn: “Em đừng lo lắng, sự tình nhất định còn cách cứu vãn.”

“Có cách nào cứu vãn đâu, kết quả đã công bố rồi!”

“Nhanh vậy ư! Em đừng sốt ruột, anh sẽ giúp em tìm biện pháp.”

Cô biết rõ anh không có cách nào, nhưng cảm nhận được sự lo lắng, để tâm của anh, trong lòng cô cảm thấy thật ấm áp.

“Không cần đâu! Em học hai bằng, vốn dĩ em đang phiền não chuyện ngành Tin học(*) không cho quay về, nhưng bây giờ vừa đúng lúc khoa lại chịu nhận.”

Vĩnh viễn có xa không: “Thực sự không sao chứ?”

“Thật mà! ^_^! Nhà trường yêu cầu mỗi khoa đánh trượt một sinh viên, em không vào địa ngục thì ai vào địa ngục đây?!”

“Em là cô gái kiên cường nhất, rộng lượng nhất anh từng thấy!”

“Cảm ơn anh!” Khóe miệng cô cong lên, ý cười lấp lánh trên mặt, sương mù trong lòng bị một câu khen ngợi của anh đánh tan. “Nhưng em tuyệt đối sẽ không dễ dàng buông tha cho thủ phạm hãm hại em, cái kẻ biến thái đã hại em bị hoãn tốt nghiệp kia, em nhất định khiến hắn ta phải trả giá đắt vì việc đó.”

“Hả?!” Vĩnh viễn có xa không: “Em có thể nói anh biết trước em có kế hoạch khủng bố gì không, để anh còn chuẩn bị tâm lý.”

“Tại sao anh phải chuẩn bị tâm lý?”

“Trước tiên anh giúp em mời một luật sư giỏi, phòng ngừa tình huống bất trắc.”

“Em quyết định đêm nay sẽ đi đập bể kính nhà hắn, anh đừng ngăn cản em.”

“Em biết anh ta sống ở đâu sao?”

“Tí nữa em sẽ theo đuôi hắn.”

Vĩnh viễn có xa không: “Vậy em biết anh ta là ai sao?”

“Biết chứ!” Trịnh Minh Hạo đã giúp cô hỏi thăm tin tức. “Hắn tên gọi Dương Lam Hàng, tiến sĩ mới về nước hơn một tháng trước, gần hai mươi tám tuổi, đến giờ vẫn chưa kết hôn, nghe nói hắn ta ở Mỹ làm cũng tốt lắm, lúc về nước MIT cực lực giữ lại. Hắn ta còn chưa về nước, Học viện Khoa học Trung Quốc đã để dành chỗ cho hắn nhưng hắn không làm, sống chết ở lại khoa Vật liệu của trường em.”

Anh chậm rãi trả lời: “Có thể là do khoa Vật liệu trường em tốt.”

“Tất nhiên rồi, quan trường Trung Quốc coi trọng vua nào triều thần nấy, trong giới học thuật Trung Quốc cũng coi trọng quan hệ phe phái, ở khoa Vật liệu trường em lại càng rõ. Hiệu trưởng trường em xuất thân từ khoa Vật liệu, phó hiệu trưởng phụ trách đào tạo, chủ nhiệm văn phòng khoa đều xuất xứ từ cùng một nơi. Dương Lam Hàng ngay từ đầu đã vào nhóm phản biện của phó hiệu trưởng, tìm được một chỗ dựa tốt, với lý lịch của hắn ta, tiền đồ thênh thang rộng mở.” Kể xong, cô còn không quên thêm vào một câu nhận xét tổng kết: “Hừ! Chẳng trách lại chạy đến khoa em khoa tay múa chân.”

Vĩnh viễn có xa không: “Em không làm việc cho Bộ An Ninh Quốc Gia quả là một tổn thất lớn của đất nước!”

Hiếm khi cô khoa môi múa mép một lần mà còn được tán thưởng hết lời như thế, cô rất đắc chí. “Em đang lo tốt nghiệp xong không tìm việc làm, đề xuất này của anh em có thể cân nhắc!”